Kèm theo đó là dòng tít... #Hàn Vi đêm khuya tự do ra vào tòa nhà Lục thị, nghi vấn công khai tình cảm với Lục Diễn Chỉ#
Bên dưới còn có rất nhiều bình luận chế giễu Thời Niệm sắp bị bỏ rơi.
“Anh Diễn Chỉ, xin lỗi, đều do em không cẩn thận...” Hàn Vi mắt hoe đỏ nói “Em không cố ý.”
Lục Diễn Chỉ phất tay, tỏ vẻ đây không phải chuyện gì to tát.
Vốn dĩ sau khi hết thời gian hòa giải, anh ta sẽ công khai với Hàn Vi.
Chỉ là Thời Niệm...
Bỗng nhiên, điện thoại của Lục Diễn Chỉ rung lên điên cuồng.
Đồng hồ bên cạnh nhảy số.
Lúc này là 9 giờ 20 phút tối.
Lục Diễn Chỉ cầm điện thoại lên, thấy cái tên “Thời Niệm” đang nhấp nháy trên màn hình cuộc gọi đến.
Lục Diễn Chỉ khẽ nhíu mày.
Hàn Vi bên cạnh thấy cuộc gọi của Thời Niệm, đáy mắt cô ta lóe lên một tia nghi hoặc, và cả một cảm xúc khó tả.
“Anh Diễn Chỉ?” Hàn Vi thấy Lục Diễn Chỉ do dự, liền nhắc nhở.
Lục Diễn Chỉ lúc này mới hoàn hồn.
Tin tức Hàn Vi đêm khuya đến tìm anh ta vừa mới bùng nổ trên mạng, Thời Niệm đã gọi điện tới.
Đến để hỏi tội sao?
Lục Diễn Chỉ khẽ nhíu mày, rồi nhấn nút từ chối.
Nhưng vừa ngắt máy chưa được mấy giây, điện thoại lại rung lên lần nữa.
Vẫn là Thời Niệm.
Điều này khiến anh ta có chút phiền muộn.
“Anh không nghe sao?” Hàn Vi lên tiếng.
Ngay sau đó, Lục Diễn Chỉ lại ngắt máy, đồng thời cài đặt chế độ không làm phiền cho số điện thoại của Thời Niệm.
“Không cần để ý.” Anh ta bình tĩnh nói.
Hàn Vi dường như định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Cô ta do dự gật đầu, vẻ mặt thấp thỏm.
Nhưng khi cúi đầu xuống, đáy mắt cô ta lại thoáng qua vẻ đắc ý.
Cô ta cố ý.
Cố ý nói cho Lục Diễn Chỉ biết chuyện video ngắn ban ngày.
Cố ý cho anh ta xem tin tức lá cải mới nhất.
Lại cố ý nhắc nhở nhiều lần, anh ta chắc chắn sẽ không nghe điện thoại của Thời Niệm.
“Về thôi, khuya rồi.”
Lục Diễn Chỉ cầm áo khoác, đỡ Hàn Vi đứng dậy.
Hai người cùng đi thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc từ tầng cao nhất xuống.
Khi hai người bị paparazzi chụp lại ở tòa nhà và tung lên mạng, thì ở một nơi khác, Thời Niệm đang được khiêng từ xe cứu thương xuống.
Chiếc cáng cứu thương được đẩy nhanh vào bệnh viện, máu trên trán Thời Niệm từ từ chảy xuống, nhuộm đỏ tấm vải trắng.
Thời Niệm ý thức mơ hồ, miễn cưỡng mở mắt ra chỉ thấy những ánh đèn tuýp trắng lạnh lướt qua trên trần bệnh viện.
Bên tai là những âm thanh ồn ào, và cả giọng nói lo lắng của nữ cảnh sát.
“Gọi cho chồng cô ấy hai cuộc đều bị tắt máy, bây giờ làm sao đây?”
“Còn gọi nữa không?”
“Nếu vẫn không nghe thì sao?”
“Mặc kệ đi, cô không thấy cửa xe bị đâm biến dạng thế kia à? Bây giờ tuy chỉ thấy vết thương trên trán, nhưng có nội thương hay không cũng không biết được ”
“Cứu người trước đã Điện thoại cô cứ tiếp tục gọi đi ”
“Được ”
Lại là một trận ồn ào.
Dường như bên bệnh viện có tranh chấp gì đó.
Thời Niệm lúc tỉnh lúc mê, không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.
Cô nghe thấy họ tranh cãi gì đó, cuối cùng, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Là Lâm Chi Hoan.
Lâm Chi Hoan đang hét lên điều gì đó, rồi Thời Niệm được đẩy vào phòng cấp cứụ
Sau đó, cô lại mất đi ý thức.
...
Lâm Chi Hoan sắp tức điên rồi.