⬅ Trước Tiếp ➡

Lục Diễn Chỉ càng đọc mày càng nhíu chặt. Bản hợp đồng ngắn gọn, rõ ràng, quả thực cô không lấy gì quá đáng. Ở cột bên kia đã có chữ ký “Thời Niệm” nắn nót.
Anh ta không hiểu ý cô. Chỉ là giả ly hôn, có cần thiết phải làm đến mức này không?
Hàn Vi chỉ còn nửa năm. Cùng Vi Vi đi hết quãng đường cuối cùng này, anh ta sẽ quay lại, vẫn như trước kia, dưới sự chứng kiến của ông bà nội mà sống bên cạnh cô.
Trong suy nghĩ của Lục Diễn Chỉ, Thời Niệm luôn là người không có anh ta thì không sống nổi. Giới hạn của cô rất thấp. Anh ta từng cố ý để cô làm những việc đánh mất cái tôi, cô chưa bao giờ từ chối. Thậm chí, cô còn vui vẻ mang kết quả đến trước mặt anh ta, cười tươi rói “A Chỉ, anh xem, em làm được rồi, có phải rất giỏi không?”
Cô là một đối tượng kết hôn hoàn hảo, biết nghe lời. Bảy năm qua, anh ta đã vô số lần kiểm chứng điều này. Nếu không có Hàn Vi, cuộc hôn nhân của họ có lẽ sẽ cứ thế trôi đi êm đềm.
Nhưng mà... hình ảnh Hàn Vi thổ huyết, khuôn mặt thê thảm nhưng quật cường ấy hiện lên khiến tim anh ta thắt lại.
Lục Diễn Chỉ liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của Thời Niệm trên cửa kính xe. Gương mặt cô không vui không buồn.
Cô muốn uy hiếp anh ta? Dù sao cô cũng từng dùng mấy cái tin nhắn giả mạo để vu khống Hàn Vi. Cô ghét Hàn Vi.
Hừ...
Cầm lấy bút, Lục Diễn Chỉ ký tên mình lên văn bản. Không ai có thể uy hiếp được anh ta
Mỗi người giữ một bản. Thời Niệm cầm lấy phần của mình, sau đó mở cửa xuống xe.
Lấy số. Nộp hồ sơ. Điền đơn xin ly hôn.
Mỗi người giữ kỹ “Giấy biên nhận”, đợi hết 30 ngày hòa giải sẽ quay lại lấy giấy chứng nhận ly hôn chính thức.
Xong xuôi mọi thủ tục, hai người bước ra khỏi Cục Dân chính. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng rực rỡ chiếu lên người Thời Niệm.
Lục Diễn Chỉ nhìn dòng người tấp nập. Những cặp đôi đến kết hôn và ly hôn, chỉ cần nhìn qua là phân biệt được ngay. Một đôi vợ chồng trẻ nắm tay nhau đi ra, trên mặt người phụ nữ là nụ cười ngọt ngào hạnh phúc.
Anh ta thoáng nhớ lại, một năm trước khi đến đăng ký kết hôn, Thời Niệm dường như cũng cười như vậy.
Lục Diễn Chỉ liếc nhìn Thời Niệm. Gương mặt cô vẫn dửng dưng, không chút cảm xúc.
“Những ngày này, anh vẫn sẽ chuyển tiền sinh hoạt vào thẻ cho cô.” Anh ta nói “Nhớ kỹ, đừng để lộ chuyện ly hôn với ông bà nội.”
Nói xong, không đợi cô đáp lại, anh ta quay lưng bỏ đi thẳng.
Cô đứng nhìn chiếc xe của anh ta khuất sau góc phố. Sau đó, chiếc xe cô gọi cũng vừa đến.
Hai chiếc xe chạy về hai hướng hoàn toàn ngược nhaụ
Một chiếc hướng về Studio Hoa Nghệ Vivian.
Một chiếc chạy thẳng đến Bệnh viện số 1 thành phố A.
Lục Diễn Chỉ đẩy cửa bước vào studio hoa, Hàn Vi nhìn thấy anh ta liền tươi cười chào đón. Anh ta lấy giấy biên nhận ra, nói “Xong rồi, cô ấy không làm khó dễ gì cả.”
Cùng lúc đó, Thời Niệm cầm số thứ tự đã đặt trước, bước vào khoa phụ sản.
Trong phòng khám, bác sĩ kéo rèm che lại.
“Niệm Niệm, cậu thực sự muốn bỏ đứa bé này sao?”
Bác sĩ Lâm Chi Hoan, cũng là bạn thân nhất của cô, lo lắng hỏi “Không phải cậu vẫn luôn mong có con sao? Trước đó còn nhờ tớ kê đơn thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể mà.”


⬅ Trước Tiếp ➡