⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Diệp phục hồi tinh thần lại, con ngươi lạnh như băng dừng hình ảnh ở trên mặt ba người đối diện. Nếu cô nhớ không lầm , du lịch tốt nghiệp lớp chín lần này, ba người Đường Mỹ Linh là sớm có dự mưu muốn cô, toàn bộ hành trình không phải đánh chính là mắng cô, lên xe lại trực tiếp đuổi cô đến đuôi xe ngồi, làm cho cô nhận hết cười nhạo của người khác. Thế cho nên sau đó xuống xe cô đã muộn, tách khỏi đội ngũ, bị bọn buôn người bắt đi, hoàn toàn biến mất ở trong trường học.
 
Nghĩ đến những đứa bé chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi này, bởi vì chút tâm tư làm hại chính mình sống đầu đường xó chợ mười lăm năm, trong lòng Tống Diệp lạnh lẽo, ánh sáng trong mắt cũng càng lạnh như băng hơn.
 
Đường Mỹ Linh bị nhìn chằm chằm đến trong lòng giật mình, không khỏi có chút sợ hãi, nhưng tính kiêu ngạo ương ngạnh đối đãi với Tống Diệp đã ăn sâu bén rể, làm cho cô ta cố tự trấn định, ngước lỗ mũi tiếp tục kêu gào, "Thu hồi cái loại ánh mắt ghê tởm này của mày, Tống Diệp, nếu mày không ngoan ngoãn nghe theo, về trường học sẽ để mày chịu đủ." Cách thi giữa kỳ còn có một học kỳ, cô có thể cam đoan làm cho Tống Diệp chết vài lần.
 
Nếu đổi lại là Tống Diệp mười lăm năm trước, phỏng chừng đã sớm sợ tới mức bắp chân phát run, không hề cốt khí ngoan ngoãn làm theo. Đáng tiếc là, nay đứng ở trước mặt bọn họ là Tống Diệp làm sát thủ mười lăm năm, giết người không chớp mắt , một chút đe dọa đó quả thực là bé nhỏ không đáng kể.
 
Bọn họ muốn chơi, vậy cô chơi với bọn họ là được rồi.
 
Ánh mắt chợt lóe, Tống Diệp xoay người một cái, trốn vào toilet bên cạnh, nhìn như là đang sợ hãi chạy trốn.
 
Ba người đối diện sửng sốt, lập tức cười khanh khách, khóe miệng Đường Mỹ Linh kéo cao nhất, nghênh ngang đi tới, "Còn dám trốn, hôm nay tao sẽ để mày kiến thức một chút, cái gì gọi là kêu trời không được gọi đất không xong, đi, đi bắt cô ta ra."
 
Học sinh tuổi này đều ảo tưởng chính mình là đại ca, ức hiếp người nhỏ yếu giống như Tống Diệp có thể thỏa mãn tâm hư vinh thật lớn, Đường Mỹ Linh cảm thấy tự tin của mình tăng vọt.
 
Nhưng giây tiếp theo, đứng ở cửa toilet, trong nháy mắt xe lửa xình xịch vọt vào đường hầm, trước mắt một mảnh tối đen, cô ta vươn tay bắt lấy cửa nhưng lại là nhào không, vừa sửng sốt, trong tối đen lại đột nhiên bị một lực kéo vào, không chỉ là cô ta, ngay cả Chu San và Trịnh Phượng đều bị kéo vào toilet.
 
Ở khi ba người còn chưa phản ứng kịp, bốp bốp, không biết là cái gì đang liều mạng đập lên đầu bọn họ, bọn họ đau đến kêu cha gọi mẹ, "A, đau quá, cái gì vậy, dừng lại, á..."
 
Đáng tiếc, dù bọn họ kêu rách cổ họng, tiếng vọng ầm vang trong đường hầm vẫn là lấn át trận ồn ào này, đỉnh đầu bị đập đến đầy sao, ba người trong toilet nhỏ hẹp đau đến xô đẩy lẫn nhau, không phải dẫm chân nhau, chính là đụng đầu đối phương, mà lúc sắp xuyên ra đường hầm, ba người rốt cục không phụ sự mong đợi của mọi người bị đập đến hôn mê bất tỉnh.
Xuất hiện dị năng (1)
 
Tống Diệp đi ra toilet, thuận tay cuốn một quyển sách cắm ở vị trí tay cầm cửa, bình tĩnh xoay người, tiện tay ném xuống gáo gỗ trong tay. Đây là đồ múc nước có sẵn trong toilet không nghĩ tới sử dụng còn rất thuận tay, chỉ là vận động trong chốc lát như vậy, cô cảm giác cánh tay nhức mỏi, cảm khái sau khi trở về phải tăng cường rèn luyện mới được, sức lực và thân thủ như vậy, chênh lệch với kiếp trước quá nhiều.
Tuy rằng không muốn tiếp tục làm con rối sát thủ giết người, nhưng Tống Diệp biết rõ thói đời này hắc ám, chỉ có dựa vào chính mình mới là biện pháp tốt nhất.
Nhìn cảnh sắc lướt qua ngoài cửa sổ, trên mặt vốn lạnh băng của Tống Diệp không nhịn được lộ ra một nụ cười.
Nếu để cô lại nắm giữ vận mệnh lần nữa, lần này, cô sẽ tuyệt đối không thỏa hiệp.
Giáo huấn xong ba người Đường Mỹ Linh, Tống Diệp cũng không có trở lại đội ngủ lớp 9/5, thứ nhất muốn cho Đường Mỹ Linh lại ở toilet hưởng thụ một thời gian, thứ hai là cô phát hiện chính mình đã bị theo dõi.
Từ khi tiếp nhận sống lại hoang đường này, Tống Diệp liền chú ý tới đến một đôi mắt từ chỗ tối, đời trước chính mình xuống xe lửa bị bắt đi, nghĩ đến cũng là bị để mắt tới từ lúc rơi lại một mình ở trên xe lửa.
Cô nghĩ nghĩ, lập tức làm quyết định, xoay người đi tới khoang xe ở giữa, nơi đó đang ngồi ba người, bọn họ đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau, nghe được tiếng bước chân, thoáng chốc ăn ý ngừng nói nhìn sang.
“Mấy chú, có thể để cháu ngồi một lát không?” Tống Diệp cúi đầu, tóc mái hơi dài gần như che khuất cả khuôn mặt gầy yếu, giọng nói ôn nhu tinh tế, thật giống như là động vật nhỏ bị kinh hách.
Gã đàn ông ở gần chỗ đường đi giương mắt đánh giá cô gái nhỏ trước mắt, trên mặt đột nhiên lộ ra tươi cười thân thiết, “Ngồi đi, em vẫn là một học sinh đi?”
“Dạ, cảm ơn.” Tống Diệp thấp giọng đáp lời, ôm cặp sách ngồi ở vị trí trống duy nhất trước mặt bốn người.
Ba người đang ngồi làm bộ tùy ý nhìn phong cảnh, trên thực tế đều đang như có như không đánh giá Tống Diệp, cuối cùng ánh mắt gã trung niên đối diện hiện lên vẻ tính kế, “Em gái nhỏ, anh thấy sắc mặt em không được tốt, muốn uống nước hay không, vừa lúc anh cũng phải đi rót nước.” Nói xong, gã ta quơ quơ cái ly nhựa trong tay.
Tống Diệp cúi đầu, nhút nhát sợ sệt giống như do dự thật lâu mới gật đầu, “Vậy, cảm ơn chú.”
“Không cần không cần, ra bên ngoài, giúp đỡ nhau là nên làm, vậy phiền toái em nhìn đồ giúp anh trước, anh đi rồi sẽ trở lại rất nhanh.” Nói xong, gã ta cười tránh ra, còn đặc biệt hào phóng giao túi màu đen trên bàn cho Tống Diệp bảo quản.
Đây nếu đổi thành đứa bé khác, trải qua mọi người bài xích, dưới tình huống vừa lạnh vừa đói, có thể gặp người tốt bụng trợ giúp, đã sớm cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng ngồi ở trước mặt bọn họ chính là Tống Diệp, mười lăm năm trước cô chính là bị gã đàn ông này lừa bán, chịu đánh đập tàn nhẫn ở vùng núi hai năm, hóa thành tro cô cũng nhớ rõ người này.
Nhìn túi màu đen trước mặt dùng để lừa gạt tín nhiệm của Tống Diệp, ánh mắt cô chợt lóe, tương kế tựu kế, ôm chặt ở trước người, trên mặt làm bộ trông giữ, trên thực tế đôi tay đã sớm âm thầm vuốt ve phán đoán đồ trong đó.
 
Kiếp trước cô tiếp nhận rất nhiều huấn luyện tinh vi lại tàn khốc, một đôi tay đã sớm vô cùng linh hoạt mẫn cảm, cách một lớp vải bố mỏng manh do thám đồ này, quả thực là dễ dàng.
⬅ Trước Tiếp ➡