Chỉ là ở hai năm sau trong quá trình chạy trốn, Vân Hoa chết ở nửa đường, mà cô bị bắt trở về, bán đi chỗ khác.
Thời gian lại tới lần nữa, cô sẽ không lại để bi kịch tái diễn.
Chỉ là, nhìn Vân Hoa trong lòng ngực giống như búp bê rách nát, ngực Tống Diệp như là chặn một cục đá, sau một lúc lâu, mới nhẹ giọng nói một câu, “Xin lỗi, là em đã tới chậm.”
Có lẽ là những lời này khiến cho xúc động, tầm mắt trống rỗng chết lặng của Vân Hoa mới chậm rãi rơi xuống trên mặt Tống Diệp, nghiêm túc nhìn hơn nửa ngày, giọng nói nghẹn ngào hỏi ra ba chữ, “Cô là ai?”
Tống Diệp rũ mắt thay cô ấy chỉnh sửa tóc, khóe miệng lộ ra một tươi cười xinh đẹp, “Tống Diệp, chị có thể gọi em là A Diệp, em tới cứu chị ra ngoài, chúng ta cùng rời đi.”
Chúng ta cùng rời đi.
Những lời này là năm đó Vân Hoa nói với cô, hiện giờ đổi đến trong miệng cô, nhiều thêm vài phần cảm khái và vững vàng.
Có lẽ là biểu tình của Tống Diệp quá quạnh quẽ, lại có lẽ là lực dụ hoặc của những lời này quá lớn, thần kinh vốn chết lặng của người trong lòng ngực bị xúc động, đôi mắt trống rỗng phản xạ ra ánh sáng, Vân Hoa vươn một đôi tay gầy như que củi, chậm rãi, dùng sức nắm chặt vai cô, “Cứu tôi……”
Ngực Tống Diệp tê rần, ấn cô ấy vào trong lòng ngực, cảm giác được ngực bị nước mắt làm ướt, khóe môi mím lại lộ ra vẻ hung ác.
Bóng đêm chậm rãi buông xuống, bên ngoài ẩn ẩn truyền đến mùi hương đồ ăn, xung quanh không có hơi thở người gác.
Tống Diệp dùng côn sắt cạy cửa ra, đỡ Vân Hoa cùng nhau leo ra ngoài.
Lúc trước cô cố ý đi quanh thôn một vòng, xác định lộ tuyến chạy trốn, lúc này chạng vạng vừa lúc là thời gian nấu cơm, bên ngoài không ai đi lại, hai người vòng hơn phân nửa cái thôn cũng không có người phát hiện.
“A Diệp, nơi này còn có rất nhiều cô gái, chúng ta muốn hay không……” Cho dù gặp nhiều như vậy thống khổ, tính tình Vân Hoa vẫn là thiện lương, muốn cứu càng nhiều người.
Chỉ là cô ấy còn chưa nói xong, đã bị Tống Diệp nhẹ giọng cắt lời, “Hiện tại quản tốt mình trước, có cơ hội, em sẽ cứu bọn họ.” Cho dù cô có dị năng, nếu lúc này kinh động thôn dân, cô cũng không thể bảo đảm có thể toàn thân mà lui.
Đương nhiên, cô có không gian gian lận, nhưng bại lộ dị năng vì người không liên quan, cô còn chưa có vĩ đại như vậy.
Cho dù Vân Hoa thiện lương, nhưng hiểu được nặng nhẹ, thấy Tống Diệp tâm ý đã quyết, liền không mở miệng nữa.
Hai người ở trong bóng đêm mờ nhạt cẩn thận dán vách tường di động đến cửa ra, tiếng gió rả rích có chút thê lương, quét ở trên mặt càng đau hơn.
Lúc sắp đi ra cửa thôn, một âm thanh leng keng vang lên, cả kinh hai người da đầu căng thẳng.
Tống Diệp phản ứng mau, khóa định vị trí nhìn qua trước tiên, thình lình đối diện với một đôi mắt tròn xoe.
Đó là một cô gái, trên tay cột xiềng chân, cả người dơ bẩn, đang trốn ở dưới bệ bếp ăn vụng đồ vật.
Em sẽ trở lại (1)
Đôi mắt tròn xoe kia liền cơ linh giống như con người của cô ta, sau khi đánh giá liếc mắt nhìn Vân Hoa, cô ta nhanh chóng bắt hai món đồ liền vọt lên, hơn nữa thực thức thời bắt lấy cánh tay Vân Hoa, “Chị, chị dẫn em đi cùng với, cầu xin chị.”
Cánh tay Vân Hoa bị cô ta nắm đau, nhíu nhíu mày, lại thật sự cảm thấy đứa nhỏ này đáng thương, vừa muốn quay đầu lại dò hỏi Tống Diệp, lại thình lình bị một câu của cô cắt ngang, “Hiện tại không được, cô đi về trước, đợi lát nữa tôi sẽ trở về.”
Cô gái kia đối diện ánh mắt lạnh băng của Tống Diệp, đột nhiên run lên, có chút co rúm.
Vân Hoa không dám nói lời nào, cho dù tâm tồn từ bi cô cũng không quên chính mình bất lực, ở khi Tống Diệp tách cánh tay cô gái kia ra, cô thuận thế lui một bước, xoay người liền muốn đi.
Còn chưa đi ra hai bước, phía sau lại là đột nhiên truyền đến giọng nói âm trầm, “Không mang theo tôi đi cùng, hiện tại tôi sẽ kêu người.”
“Không cần!” Vân Hoa theo bản năng quay đầu lại đi bắt tay cô ta, trong giọng nói tràn ngập khẩn trương và cầu xin.
Lúc Tống Diệp quay đầu lại đi nhìn cô ta, trên mặt đáng yêu kia lại là nhất phái ngây ngơ.