Ánh mắt Tống Diệp ngung trọng, ở khi lưỡi dao sắc bén phá không đâm tới, thân hình vừa động, khó khăn né qua, vừa nhìn qua, đúng lúc đối diện khuôn mặt âm ngoan của gã đàn ông để chòm râu dê.
Đối phương sửng sốt, hiển nhiên không nghĩ tới Tống Diệp có thể có thân thủ tránh né được, ngay sau đó nghĩ đến anh em mình bị bắt đi, trong lòng càng thêm phẫn hận, “Con nhóc thúi, phá hư chuyện tốt của tao, hôm nay không tha cho mày.”
Tiếng nói vang lên, lưỡi dao vô cùng sắc bén kia liên tiếp đâm lại đây, Tống Diệp vốn muốn tự mình giáo huấn hắn ta, lại phát hiện năng lực phản ứng và sức lực của thân thể mười lăm tuổi thật sự quá yếu, rơi vào đường cùng, chỉ đành chật vật né tránh, nghẹn đủ một hơi, giương giọng liền kêu, “Cứu mạng, đừng giết tôi!”
“Con nhỏ thúi!” Mắt thấy một tiếng này kinh động người xung quanh, trong lòng gã ta tức giận, nhưng không thể không xoay người chạy trốn.
Bởi vì còn chưa có ra sân ga, gã đàn ông kia dọc theo một đường đụng ngã đám đông, không hề chú ý tới phương xa có một chiếc xe lửa khác đang tới gần.
Hắn không chú ý tới, nhưng Tống Diệp lại thấy được, nhìn xe lửa từ xa tới gần kia cùng với đường ray lạnh lẽo phía dưới sân ga, ánh mắt cô lạnh băng, khối đá lấy ra từ trong không gian bị siết ở trong tay, khoảng cách cùng góc độ như vậy, cô có thể cho gã đàn ông này chết không toàn thây.
Nhưng trong nháy mắt khối đá khó khăn lắm sẽ rời khỏi tay, gã ta lại đột nhiên đụng vào một bức tường thịt người, trong lúc sửng sốt, cổ tay tê rần, cánh tay đã bị vặn tới sau lưng, gã đau đến kêu rên ra tiếng.
Đám người xôn xao, nhân viên công tác trên ga tàu hỏa nhanh chóng vây lên, xác nhận thân phận gã đàn ông, áp giải đi xử theo pháp luật, biểu đạt cảm tạ với người đàn ông thấy việc nghĩa hăng hái làm.
Tần Trạm giao người xong, cự tuyệt thông báo tên họ lĩnh khen thưởng của nhà ga, ngước mắt nhìn về phía đám người cách đó không xa.
Nếu anh không có nhớ lầm, cô gái vừa kêu cứu là ở nơi đó, lại còn vật lộn với kẻ lưu manh trong chốc lát.
Nhưng lúc này chỗ đó lại trống không, đã sớm không thấy bóng dáng cô gái.
“Thiếu tá……” Người đàn ông phía sau thấp giọng gọi một câu, nhắc nhở anh thời gian.
Tần Trạm thu hồi ánh mắt, đi nhanh ra ngoài nhà ga.
Mà lúc này Tống Diệp bỏ trốn mất dạng cũng ngồi lên xe buýt công cộng về nhà.
Ngồi ở trên xe buýt công cộng, nhìn bụi đất bay cao ở trên con đường nhỏ nông thôn, từng gian nhà ngói thấp bé san sát nối tiếp nhau, đối với Tống Diệp sống lại vào mười lăm tuổi này, lần đầu tiên có cảm giác chân thật.
Chính mình là thật sự đã trở lại, trở lại trấn nhỏ quen thuộc này, thay đổi vận mệnh, lại đạt được cuộc sống mới lần nữa.
Người nhà họ Tống kỳ ba (1)
Cho dù là lãnh tình lãnh tâm như Tống Diệp, ở dưới loại trường hợp này cũng không nhịn được có chút xúc cảnh sinh tình, cảm khái muôn vàn.
Chỉ là cảm khái này chỉ duy trì đến cửa nhà mà thôi, mặc dù gần mười lăm năm không có tiếp xúc với người nhà, nhưng Tống Diệp vẫn nhớ rõ cuộc sống của mình ở nhà họ Tống, là hèn mọn cùng khổ mệt cỡ nào.
Kẽo kẹt một tiếng, cô đẩy ra cửa phòng cũ kỹ, tiếng vọng ở hàng lang chọc cho tiếng cười nói trong phòng tạm dừng trong chốc lát.
Mẹ Tống Lục Lan ngồi ở sô pha phòng khách nhìn lướt qua cửa, nhìn thấy Tống Diệp đứng nguyên tại chỗ, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét, còn không đợi mở miệng, con gái thứ hai trên sô pha Tống Đình Đình và con thứ ba Tống Mỹ Mỹ đã mở miệng, giọng nói bén nhọn không chút khách khí oán trách, “Tống Diệp, còn không mau đóng cửa, trời rất lạnh, chị muốn đông chết tôi sao.”
Lục Lan nghe vậy, ngay sau đó nhíu mày, ánh mắt rơi xuống quần áo có chút dơ loạn của Tống Diệp, “Đi ra ngoài du lịch một chuyến liền chơi điên rồi đúng không, làm quần áo dơ như vậy, không hề có bộ dáng con gái, còn không mau tiến vào.”
Lúc này, nam chủ nhân duy nhất trên sô pha - Tống Viễn Chí lại không có nói chuyện, ông ta bày ra dáng ta đây, đến một cái liếc mắt cũng bủn xin cho đứa con gái không được cưng chiều này.
Con ngươi che đậy ở dưới tóc mái của Tống Diệp phủ lên một tầng băng sương, trái tim bởi vì sống lại nên vui sướng nhẹ nhàng nhanh chóng trầm đến đáy cốc, cho dù xa cách mười lăm năm, sắc mặt người nhà họ Tống vẫn là đáng giận như vậy.
Cô mím môi, nuốt xuống tiếng cha mẹ đến bên miệng, đóng cửa lại, một mình đi trở về phòng, không ngoài dự kiến nghe được giọng nói khắc nghiệt của Lục Lan đến từ phía sau, “Đến tiếng chào hỏi cũng không nói, mày xem nơi này là khách sạn hay quán trọ, biết rõ điều kiện trong nhà khó khăn còn đi du lịch, một kẻ phá của.”
Lời nói của bà ta được hai đứa con gái phụ họa, cách cửa phòng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng tiếng quở trách của bọn họ.
Tống Diệp ngồi ở mép giường, nhìn trên giường nhỏ hẹp ném đầy quần áo và vớ, cũng không thèm nhìn tới mà ngồi vào trên giường bên kia.