Chương 11
Đạm y nam tử đột nhiên đem nàng kéo lại càng gần, cơ hồ dán trên ngực hắn.
Hoàn Ý Như đã gặp qua hắn tàn nhẫn, kỳ thật có điểm sợ hắn, hiện giờ bị hắn giống như ôm ở trong ngực, tầm mắt liền không biết đặt ở đâụ
Đạm y nam tử đầu ngón tay di động, mỗi chữ viết xong liền vuốt nhẹ lòng bàn tay một chút, tiếp tục viết xuống một chữ khác.
"Ngọc Vô Hà?" Hoàn Ý Như lẩm bẩm nói.
Đạm y nam tử hơi hơi gật đầu, cách một tầng lụa trắng, trong sáng đến cười ra tiếng.
Hắn nói ra tên của mình là muốn nàng thay đổi xưng hô sao.
Hoàn Ý Như không muốn cùng nam tử xa lạ thân cận, đối với hắn khách sáo mà cười cười, bất động thanh sắc mà lui về phía sau, rời khỏi người hắn "Ngọc công tử, ta biết tên của ngươi."
Hơi thở xưng quanh bất chợt trở nên lạnh lẽo, Ngọc Vô Hà phất tay áo một cái, đột nhiên chụp lấy bàn tay nàng, đem quân cờ đen trắng thu vào hộp gỗ.
Hoàn Ý Như không rõ nguyên do, quân cờ vừa rồi chính hắn lấy ra, như thế nào đột nhiên không chơi nữa?
Người hầu bạch y bên cạnh chỉ vào bờ bên kia, ý bảo Hoàn Ý Như rời khỏi nơi này.
Hoàn Ý Như đành phải xấu hổ nhìn trên mặt đất, nghiêng đầu nhìn về phía tiểu đình giữa hồ, thế nhưng không có một bóng người. Đình này chỉ có một hành lang để lên bờ, Ngọc Vô Hà cùng bốn người hầu chẳng lẽ là bay đi?
Trên đường Hoàn Ý Như trở về phòng ngủ, thấy mấy nô lệ cường tráng kéo một chiếc xe đẩy tay, đi đến chỗ vườn hoa. Xe đẩy tay bị che một miếng vải đen to, phồng lên hình dáng nhấp nhô.
Hoàn Ý Như hỏi một người trong đó "Các người kéo đồ vật gì vậy?"
Nô lệ lau mồ hồi, nịnh nọt mà cười nói "Bẩm cổ nương, là phân bón trồng hoa."
Hoàn Ý Như gật gật đầu, để bọn họ rời đi.
Lúc này bánh xe của xe đẩy tay vướng phải viên gạch, nghiêng về một bên, miếng vải đen vô ý nhấc lên hơn một nửa.
Phảng phất từ đầu đến chân bị rót một chậu nước đá, Hoàn Ý Như cảm giác mỗi sợi lông tơ đều dựng lên, hít thở không thông mà nhìn chằm chằm vào cái gọi là phân bón hoa kia.
Chỉ thấy dưới một góc vải đen lộ ra gương mặt người không còn chút máu, rõ ràng là khuôn mặt của thủ lĩnh hắc y nhân...
============================================================
Không bao lâu sau, người hầu che mặt mang tới mệnh lệnh mới, tạo ra một khối mãnh thú Thao Thiết, cái này đối với Hoàn Ý Như mà nói, chính là một cái đại công trình.
May mắn mộc phòng đủ lớn, nguyên liệu gì cần cũng đều có, có thể để nàng tự do phát huy, vài ngày ngủ ở trong mộc phòng, cửa trước không ra cửa sau không tới.
Ánh nến mờ nhạt lay động, chiếu lên một bên khuôn mặt. Nàng mềm yếu mà dựa vào trên ghê bập bênh, nhìn chằm chằm vào bán thành phẩm cao một trượng, trong đầu lại thoáng hiện lên một khối tử thi.
Nàng tốt xấu gì cũng lưu lạc một đoạn thời gian, cảnh tượng máu tanh thấy nhiều cũng không thể trách, nhưng vẫn là lần đầu thấy lấy thi thể làm phân bón hoa. Nhưng hắc y nhân đó không phải là thủ hạ của hắn sao, vì sao muốn đuổi tận giết tuyệt, có thể thấy được Ngọc Vô Hà cổ quái đến khó có thể nắm bắt.
Càng suy nghĩ càng sởn tóc gáy, đã nhiều ngày ngủ không yên ổn, nam tử kia cũng không lại xuất hiện trong mộng của nàng.