Chương 6
Tóc dài tựa như vẩy mực lả tả buông xuống, phập phồng bay múa trong không trung. Phi mi như tấn tựa xa đại ? , mắt phượng hẹp dài lưu động ánh sáng, đặt mình trong bóng đêm mê ly phảng phất như thần minh giáng thế, liền như vậy điên đảo chúng sinh, bễ nghễ thiên hạ.
Không khí xung quanh dường như đông lại, hô hấp của Hoàn Ý Như cứng lại, ngốc lăng mà nhìn người đối diện.
Hắn hơi hơi hạ thân người, môi mỏng dán vào cái miệng nhỏ của nàng, phun ra âm điệu thanh lãnh "Ngủ đi..."
Hoàn Ý Như giống như bị mệnh lệnh, hai tròng mắt tan rã chậm rãi khép lại, rơi vào vô biên hỗn loạn...
Ngày hôm sau, bị linh cảm kích thích, nàng nắm lấy đao khắc gỗ cỡ nhỏ nhất, tinh tế tạo hình trên mặt con rối.
Thâm chí khi Hoàn Ý Như ghé vào bàn nhỏ trong mộc phòng ngủ gật, sương đen hóa thành nam tử cũng sẽ ẩn vào cảnh trong mơ, làm nàng quỳ sát ở trên bàn gỗ, hai chân bị kéo ra thành góc độ lớn nhất, nắm lấy eo nhỏ ra vào cơ thể của nàng.
Chờ sau khi Hoàn Ý Như tỉnh lại, vẫn là khôi phục trạng thái trước khi ngủ, giữa hai chân lại ướt đẫm một mảng lớn.
Mặt con rối rốt cuộc cũng điêu khắc xong, tinh xảo tuyệt luân đến mức siêu phàm thoát tục.
Đồng tử là hắc châu của giao nhân, bao quanh là tròng mắt Lam Điền hương ngọc, môi nhiễm nước anh túc đỏ thắm, sợi tóc từ oanh hồn thảo, còn có hàm răng được khảm từ cẩm thạch trắng, Hoàn Ý Như cũng không dám nhìn thẳng khuôn mặt của hắn.
Vô luận từ hình thể đến diện mạo đều giống nam nhân trong mộng như đúc.
Hoàn Ý Như ngồi xổm xuống trước mặt con rối, tinh tế mà đánh giá, cảm thấy hắn cùng người sống không có gì khác biệt, phảng phất chỉ là đang ngủ, nhẹ nhàng gọi một tiếng là sẽ tỉnh lại.
Nàng theo bản năng duỗi tay đụng vào môi của nó, ngón tay giống như bị chập, tự nhiên truyền đến đau đớn xuyên tim. Nàng cuống quít rút ngón tay về, thấy trên môi mỏng của con rối dính lên vết máu, chậm rãi chảy vào trong miệng, biến mất không còn một mảnh.
"Đều nhiều ngày như vậy đã làm xong chưa? Đừng có vọng tưởng ướt át bẩn thỉụ" Hắc y nhân mạnh mẽ đập cửa, không kiên nhẫn thúc giục nói.
Hoàn Ý Như cho con rối mặc vào một kiện bạch sam, hô to với hắc y nhân "Đã làm tốt."
Hắc y nhân đột nhiên đẩy ra cửa phòng, thấy một tuyệt thế nam tử nằm trên ghế dựa, kinh ngạc cảm thán nỏi "Này...Đây là người sống đi, ngươi cư nhiên có thể làm tốt như vậy."
Hoàn Ý Như khẽ cười một tiếng, không tỏ ý kiến.
Hắc y nhân gọi những người khác mang đến cái rương bằng gỗ đỏ, lạnh lùng nói với Hoàn Ý Như "Đến khi phu nhân vừa lòng mới được, ngươi trước tiên cứ thành thật ở đây đi."
Hoàn Ý Như thấy bọn họ đem con rối bỏ vào trong rương, dù sao cũng là tác phẩm hoàn mỹ nhất, khó tránh khỏi có điểm tiếc nuối.
Cũng không biết có phải ảo giác của nàng hay không, nàng thấy đầu con rối lệch về một bên, con ngươi đen híp lại, giống như liếc mắt nhìn nàng một cái...
...
Chỗ sâu trong quỳnh lâu ngọc vũ là khuê phòng hồng loan ấm trướng. Gương đồng khắc hoa vàng nhạt chiếu ra dung nhan diễm lệ của thiếu phụ, chỉ là khóe mắt hẹp dài khó tránh có vài nếp nhăn nhàn nhạt.
Phu nhân buồn bực mà để gương đồng lại trên bàn, phiền muộn than nhẹ tuổi xuân đã qua.