Chương 9
Ngón tay của đạm y nam tử dính điểm nước trà, viết từng chữ miêu tả trên bàn đá bóng loáng "Ngươi biết chơi cờ không?"
Hóa ra là một người câm...
Hoàn Ý Như gật đầu nói "Biết một ít."
Kỳ thật Hoàn Ý Như phi thường tinh thông cờ vây, ngay cả sư phụ cũng là bại tướng dưới tay nàng, thường xuyên không cam lòng tìm nàng so tài, nếu thua liền vô lại không nhận. Đáng tiếc hiện giờ người đi nhà trống, người vô lại kia không biết đi đến nơi nào.
Đạm y nam tử tiếp tục viết "Muốn quân đen hay quân trắng?"
Hoàn Ý Như nói "Quân trắng đi, ta quen dùng."
Đạm y nam tử nhường nàng đi trước, Hoàn Ý Như có tiện nghi tội gì không chiếm.
Khi đấu ván thứ nhất, Hoàn Ý Như mới đầu còn bỏ xa hắn, không nghĩ lúc sau hắn lại đánh thắng. Nàng còn tưởng rằng chỉ là may mắn, nhưng mấy ván kế tiếp kết cục vẫn như vậy.
Cuối cùng Hoàn Ý Như rốt cuộc hiểu ra người này chính là cố ý đùa giỡn chính mình. Càng làm nàng cảm thấy kỳ quái chính là hắn không ngừng che lấp khuôn mặt, ngón tay đều bị tay áo che lại. Chỉ có thể nhìn thấy cần cổ thon dài trắng nõn như ấu trùng thiên ngưụ
Hai người chơi cờ thẳng đến hoàng hôn, Hoàn Ý Như đã đói bụng đến khó chịu, lại ngượng ngùng không nói ra.
Đạm y nam tử ngẩng đầu nhìn về phía nàng, không tiếng động vẫy vẫy tay áo với người hầụ
Người hầu bưng điểm tâm đến, đạm y nam tử cầm lấy một khối đưa tới bên miệng nàng.
Hoàn Ý Như do dự hé miệng, ngậm lấy điểm tâm tinh tế nhấm nuốt. Tay hắn vẫn nắm một mặt điểm tâm, cho đến khi nàng ăn toàn bộ vào trong miệng, còn lau phấn ở bên môi nàng, thật lâu sau mới thu hồi cánh tay.
Hoàn Ý Như ăn xong sống lưng run lên, vừa rồi tay hắn còn chạm vào nước miếng của mình, loại người có thói sạch sẽ như hắn có thể chịu được sao?
Nhưng đạm y nam tử cũng không có gì bất thường, viết lên trên bàn đá "Trở về nghỉ ngơi đi."
Hoàn Ý Như giống như tù nhân được giải thoát, trong nháy mắt ngực đang căng chặt lại thả lỏng, bước chân bủn rủn đi ra khỏi đình hóng gió.
Khi đi đến phía cuối hành lang, Hoàn Ý Như như bị ma xui quỷ khiến quay đầu lại. Thân ảnh đạm sắc ngồi xa xa chìm vào giữa một mảnh sương chiều hồng nhạt, nhìn theo phương hướng nàng rời đi, cách một tầng lụa trắng dày nặng vẫn có thể cảm giác được ánh mắt bức người của hắn.
Hoàn Ý Như giật mình một cái, nhanh chóng bước ra khỏi hành lang, hướng phòng ngủ chạy tới.
Màn đêm buông xuống, Hoàn Ý Như vẫn gặp giấc mộng như cũ, nhưng điểm khác biệt chính là trong mộng cư nhiên nàng có thể cử động.
Một đôi cánh tay từ đắng sau vòng đến ôm lấy nàng, hô hấp ấm áp vang ở bên tai, có thể cảm giác hô hấp của hắn làm lồng ngực hơi chấn động, phảng phất đem tim của nàng đụng phải đi ra ngoài.
Hắn thấp giọng cười, thanh âm khàn khàn đến mê người "Ta thích bốn con rối ngươi làm."
Hoàn Ý Như nghiêng mặt nhìn về phía hắn, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Nhưng mà ta thích nhất vẫn là khối này." Hắn cầm lấy tay nàng, kéo xuống thâm nhập giữa hai chân, chạm vào dị vật thô cứng...
============================================================