⬅ Trước Tiếp ➡

Chẳng biết có phải do lúc xuyên qua bị thời gian rối loạn làm tổn thương não bộ hay không, ký ức về thế giới hiện đại của nàng đã mờ nhạt dần, thậm chí đến tên họ của mình cũng quên mất.
Trong cơn hoảng loạn bất an, nàng gặp Phương Mộng Bạch.
Khi ấy, Phương Mộng Bạch bị thương nặng, cả người đầy máụ
Nền giáo dục hiện đại khiến nàng không thể làm ngơ trước sinh mạng nguy nan.
Trong lúc bản thân không quen biết ai, ngay cả chính mình còn không nơi nương tựa, nhưng nàng vẫn quyết định cứu lấy Phương Mộng Bạch đang hôn mê bất tỉnh.
Thật ra nàng chẳng làm được gì, nàng không phải sinh viên y khoa, hoàn toàn không biết cách cứu người,
Phương Mộng Bạch tỉnh lại hoàn toàn nhờ thể chất phi thường của chàng.
Nhưng sau khi tỉnh dậy, Phương Mộng Bạch vô cùng biết ơn nàng.
Chàng bị thương rất nặng, mất trí nhớ, ngoài cái tên của mình ra thì chẳng nhớ gì cả.
Giữa thế gian bao la, tất cả đều lạ lẫm khiến người ta hoang mang.
Một người chỉ nhớ tên mình.
Một người lại quên mất cả tên họ.
Hai con người như bèo dạt mây trôi ấy đã tìm đến nhaụ
A Phong ngước mắt nhìn làn gió thoảng qua, liền tự đặt tên cho mình là A Phong.
Nàng và Phương Mộng Bạch cùng nhau sống nương tựa giữa thế gian rộng lớn này, cùng nhau sưởi ấm, ngày qua ngày nảy sinh tình cảm.
Một năm sau, hai người kết thành phu thê, tình cảm hòa thuận yêu thương.
A Phong cực kỳ yêu mến, quyến luyến và biết ơn Phương Mộng Bạch.
Nếu nói là nàng cứu Phương Mộng Bạch, chi bằng nói Phương Mộng Bạch cứu rỗi nàng.
Cuộc sống hiện đại sung túc đã nuôi nàng thành một tiểu thư yếu đuối tay không thể nhấc, vai không thể khiêng.
Vẫn là Phương Mộng Bạch tìm một công việc của tiên sinh dạy học trong thôn Hòe Liễu, mới nuôi sống được nàng.
Chàng dường như cũng biết môi trường trưởng thành trước kia của nàng không giống bình thường, là ngọc quý trong lòng bàn tay được phụ mẫu cưng chiều hết mực.
Ngày thường đối đãi với nàng vô cùng dịu dàng ân cần, bất kể giặt giũ nấu nướng, đều do một tay chàng đảm nhiệm, không bao giờ chịu để nàng làm việc nặng.
Tổ ấm nhỏ của họ ở phía đông thôn, có hàng rào tre vây quanh thành một cái sân nhỏ, mấy gian nhà mái ngói xanh, nuôi một ít gà vịt.
Ngoài ra, Phương Mộng Bạch còn nuôi thả mấy con hạc trắng trước sau nhà.
Chàng vô cùng trân quý những con hạc này.
Khi chàng lên lớp, A Phong rảnh rỗi chẳng có việc gì, thường ra ngoài bắt ít tôm cá nhỏ, ốc đồng trai sông để cho gà vịt, hạc trắng ăn.
Căn nhà ngói xanh dần hiện ra trước mắt, A Phong không nhịn được lắc lắc giỏ tre, hôm nay thu hoạch khá nhiều, tâm trạng nàng không tự chủ mà vui tươi lên.
Nhưng một giây sau lại nghĩ đến lời của Triệu thẩm
“Nhà ngươi có khách đến đấy.”
“Một thiếu niên lang tuấn tú lắm ”
Tuấn tú, thiếu niên lang? A Phong hơi bối rối.
Nàng và Phương Mộng Bạch không có họ hàng thân thích, khách từ đâu đến, lại còn là loại cực kỳ tuấn tú...
Mà nói đến tuấn tú...?
Từ nhỏ đến lớn vốn là người mê nhan sắc, A Phong không nhịn được nghĩ, rốt cuộc tuấn tú đến mức nào? Có tuấn tú như A Bạch không?
Phương Mộng Bạch bối rối nhìn thiếu niên như ngọc ôm đàn đứng trước mặt.
“Xin lỗi...” Giọng chàng ấm áp, khóe môi vẫn giữ nụ cười lịch sự “Lời các hạ vừa nói, Phương mỗ thực sự không hiểu lắm.”
Ánh mắt Hạ Phượng Thần cũng lặng lẽ.


⬅ Trước Tiếp ➡