Chương 28
Hạ Phượng Thần “Ký vào tờ này, ta đồng ý để nàng ở lại.”
Hai phu thê như bị sét đánh ngang tai.
“Hòa ly...” A Phong lẩm bẩm “Nhưng không có bút mực, làm sao ký tên?”
Ai ngờ Hạ Phượng Thần vung tay áo, bút mực liền hiện ra từ hư không.
Nước mắt A Phong rốt cục không nhịn được tràn mi.
Nàng không ngờ yêu cầu của Hạ Phượng Thần lại là điều này, nhưng nàng cũng hiểu đạo lý, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầụ
Nếu không ký tên, ngay cả cơ hội gặp Phương Mộng Bạch nàng cũng không có.
“A Phong ” Dường như nhận ra ý định của nàng, Phương Mộng Bạch không nhịn được gọi lớn.
A Phong hít một hơi thật sâu, cầm lấy giấy bút, không dám nhìn thêm lần nào nữa, nhanh chóng ký tên mình.
“Nương tử...” Phương Mộng Bạch thất thần.
A Phong đưa giấy bút cho chàng “A Bạch... chàng... nghe lời hắn đi, còn người còn của.”
Nàng gắng gượng tỏ ra lý trí, hào phóng, nhưng nước mắt lại không nhịn được đảo quanh hốc mắt.
Giọt lệ rơi xuống, nhỏ vào đầu ngón tay Phương Mộng Bạch, khiến toàn thân chàng run lên.
Mà tất cả những thứ này, Hạ Phượng Thần đều thu hết vào đáy mắt, bất vi sở động.
Phương Mộng Bạch vén tay áo, đối diện với ánh mắt không khoan nhượng của y.
Cuối cùng cũng bất lực, chàng giơ cánh tay lơ lửng cầm bút.
Khóe môi nở nụ cười đắng chát “Cũng tốt... nương tử... giữa ta với nàng, hai lòng tương thông, há lại vì một tờ giấy trắng mà thay đổi.”
Mới hạ xuống chữ thứ nhất, toàn thân chàng đã run rẩy không ngừng, cánh tay như treo ngàn cân nặng.
Phương Mộng Bạch cố gắng chịu đựng, nhanh chóng viết xong một chữ cuối cùng, cảm xúc đè nén hồi lâu rốt cục bùng nổ trong khoảnh khắc đặt bút
Trước mắt chàng tối sầm, ngực ngứa ngáy, lại phun ra một ngụm máu tươi, văng đầy thư hòa ly
“A Bạch ”
Không đợi A Phong lao tới, Hạ Phượng Thần đã khẽ động tay áo, một lần nữa nhanh hơn nàng một bước, chuẩn xác đỡ lấy chàng vào lòng.
Lại không quên ném một trong hai phần thư hòa ly cho nàng giữ.
A Phong đờ đẫn nhìn theo, Phương Mộng Bạch bất tỉnh nhân sự, đôi mắt dài khép chặt, nằm gọn trong vòng tay Hạ Phượng Thần.
Hạ Phượng Thần rũ mắt ân cần vuốt ve mái tóc mai rối bời của Phương Mộng Bạch, rồi mới ngẩng lên nhìn nàng “Tuy ta đã hứa với hắn sẽ để ngươi ở lại, nhưng vẫn có một yêu cầụ”
A Phong vô thức thu chân lại, ngây người hỏi “Yêu cầu gì?”
“Biển Thiên Hán phàm nhân không vượt qua được, từ hôm nay trở đi, ngươi phải cùng ta tu tập, ta sẽ đem hết những gì học được truyền thụ lại, giúp ngươi nhập đạo.”
“Xin lỗi, A Phong, ta không ngờ bọn họ lại đến nhanh như vậy, dù rằng ta... thôi, nói nhiều cũng vô ích.”
“Nếu ngươi là thiên tài hiếm có thiên hạ, sau này học thành tài, trò giỏi hơn thầy, cứ việc đến giết ta, đoạt lại phu quân của ngươi.”
“Còn nếu trong vòng một tháng không nhập đạo được...”
Hạ Phượng Thần bình thản nói “Thì ngươi phải đi.”
Lời y ngắn gọn mà lạnh lùng, nói xong liền ôm Phương Mộng Bạch xoay người trở lại gian phòng nhỏ, bắt đầu vận công trị thương cho chàng.
Hạ Phượng Thần ôm Phương Mộng Bạch đi mất hút, cánh cửa phòng vẫn đóng chặt suốt thời gian đó.
Dù A Phong có lo lắng cho thương thế của Phương Mộng Bạch đến đâu, nàng cũng không thể gặp mặt chàng.
Trong lòng nàng rối bời, khi thì nghĩ đến Phương Mộng Bạch đang hôn mê bất tỉnh, khi lại sờ vào phong thư hòa ly trong tay áo...