Y liếc nhìn giọt mồ hôi nơi chóp mũi nàng, lịch sự đảo mắt đi chỗ khác.
Suy nghĩ một chút, y không kìm được cất giọng xác nhận thêm một lần “Ngươi chính là...”
“A Phong sao?”
Bốn mắt nhìn nhau, chóp mũi cũng gần trong gang tấc.
Nam tử cúi đầu, tóc đen như nước xõa xuống.
A Phong có thể cảm nhận rõ ràng mùi hương bạch đàn lạnh lẽo phảng phất quanh đầu mũi, tỏa ra từ người nam tử trước mặt.
Tim nàng đập thình thịch, cả người có hơi choáng váng.
Mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói ấm áp “A Phong.”
Lúc này A Phong mới hoàn hồn, đối diện với ánh mắt dịu dàng của phu quân.
Ánh mắt Phương Mộng Bạch chứa đựng nụ cười, nhắc nhở “Còn không mau cảm tạ ân cứu mạng của Hạ công tử?”
A Phong “À, ừ...” Mặt nàng đỏ bừng, chậm rãi quay người thi lễ với Hạ Phượng Thần “Đa tạ công tử...”
Phương Mộng Bạch giơ tay ra, gọi nàng lại gần, A Phong bước đến bên chàng.
Phương Mộng Bạch nắm lấy đầu ngón tay mềm mại của thê tử, nỗi ngột ngạt trong lòng tiêu tan, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trong mắt A Phong dâng lên chút lo lắng...
“A Bạch...”
Phương Mộng Bạch nắm chặt tay nàng, nàng có thể cảm nhận được chàng siết rất chặt, đầu ngón tay run nhẹ.
A Phong nhìn vị phu quân ốm yếu của mình, lòng đầy ưu tư.
Mái tóc đen như gấm buông bên má, da thịt chàng trắng nhợt đến độ gần như trong suốt như ngọc, khuôn mặt thanh tú, lông mày đen nhánh khẽ nhíu thành dáng núi nhỏ thanh thoát.
Giữa chân mày Phương Mộng Bạch luôn phảng phất nỗi u sầu mờ ảo như khói mưa, bởi thân thể suy nhược.
Mà nay, nét u sầu ấy càng sâu thêm một tầng, mong manh như kẹo đường mỏng manh trên phố.
Phương Mộng Bạch nắm tay nàng, ngăn lời nàng định nói, cúi đầu ho khan một tiếng, đang muốn mở miệng.
Bỗng nhiên.
Hạ Phượng Thần thu lụa trắng lại “Ta cứu nàng vì lý do gì, lẽ nào huynh không rõ?”
Phương Mộng Bạch khựng lại.
A Phong nhìn hai người đối chất mà lòng đầy nghi hoặc.
Bọn họ nói những lời nàng không hiểu, ánh mắt chạm nhau bắn ra mũi nhọn khó hiểụ
Nàng không nhịn được mở miệng cắt đứt không khí ngột ngạt “A Bạch, vị này là bằng hữu của chàng sao? Không giới thiệu một chút?”
Giọng nói trong trẻo của ái thê khiến Phương Mộng Bạch tỉnh táo lại, vừa định mở miệng “Ta không...” quen biết y.
“Phải.” Hạ Phượng Thần đột ngột ngắt lời chàng, trực tiếp nói với A Phong “Ta là Hạ Phượng Thần, là...”
“Hạ huynh ” Phương Mộng Bạch bỗng hoảng hốt, vội vàng lên tiếng ngăn cản “Tự trọng ”
Vì quá vội vàng, chàng lại cúi người ho sù sụ.
A Bạch? A Phong kinh ngạc nhìn chàng một cái.
Trong nhận thức của nàng, Phương Mộng Bạch vốn là người điềm tĩnh ung dung, chưa từng vội vã bao giờ, sao hôm nay lại thất thố đến vậy?
Người này rốt cuộc là ai?
Dù người này là ai đi nữa, tình trạng hiện tại của A Bạch cũng không thích hợp để xã giao.
A Phong bước lên một bước, đứng chắn trước mặt Phương Mộng Bạch, ngước mắt lên, ánh mắt sáng quắc
“Ta tên A Phong, là thê tử của Phương Mộng Bạch.”
“Không rõ công tử quý tính đại danh là gì?” Nàng cân nhắc từng chữ “Đến hàn xá của phu thê chúng ta, chẳng hay là vì việc gì?”
Vừa dứt lời, nam tử kia rõ ràng trầm mặc xuống.
Y lại dùng ánh mắt ấy nhìn nàng.
Dường như muốn nói gì đó với nàng.
Rõ ràng là một đôi mắt phượng lạnh lùng, vậy mà sâu trong đáy mắt lại cuồn cuộn những cảm xúc phức tạp, xa lạ, nàng không sao hiểu nổi.