Chương 5
Sau khi mặc vào cô chỉ biết cảm thán rằng nó quá đẹp ,nó rất vừa vặn với cô. Chiếc váy bồng bềnh màu xanh cùng với những hoạ tiết rất đẹp. Kiểu dáng này rất thịnh hành vào thể kỉ trước.
Nhưng có điều sao họ lại có chiếc váy này? Đã từng có người con gái nào từng ở đây sao? cô thực sự rất thắc mắc.
Đang suy nghĩ thì bỗng bà giúp việc gọi cô "Tiểu thư, bữa tối đã được chuẩn bị xong. Chủ nhân chúng tôi đang đợi cô".
Cảm ơn mọi người đã đọc ạ 333
============================================================
Trên đường đi đến phòng ăn theo sự chỉ dẫn của bà giúp việc. Thì cô đã thấy được vẻ đẹp của toà lâu đài này. Toà lâu đài theo phong cách rất cổ kính và đã được dọn dẹp rất sạch sẽ. Đồng thời trên tường còn treo những bức tranh kì lạ. Hành lang thì không có quá nhiều đèn khiến toà lâu đài trở nên rất huyền bí.
Đến phòng ăn bà giúp việc giúp cô mở cửa và cất giọng lên nói " Thưa Ngài Tiểu thư Via đến rồi ạ" rồi bà tự động lui xuống rồi đóng cửa lại.
Hiện giờ chỉ còn cô và chủ nhân của căn nhà này.
Thấy vậy hắn liền rạng rỡ nói "Chắc nàng đang đói lắm. Hãy ngồi đi" hắn dành hết sự ân cần để hỏi han cô.
Hiện giờ cô rất ngại ngùng " Dạ ... Xin lỗi vì đã làm phiền Ngài".
Trước mặt cô là một miếng thịt lớn nằm ở trên đĩa cùng với hàng chục loại đồ ăn khác nhau rất bắt mắt. Khi còn ở nhà cô thường phải ăn trong phòng với chỉ có 1 món ăn rất tệ do bà giúp việc trong gia đình cô đem đến, nó khiến cô không bao giờ muốn ăn thêm. Nhưng hiện giờ những thức ăn trên bàn đã khiến bụng của kêu lên rất nhiềụ
Do không quen với việc dùng dao nên cô khó có thể cắt được miếng thịt lớn này. Bỗng một cánh tay cầm lấy chiếc đĩa của cô và cắt giúp cô. Đôi tay điêu luyện và rất tập trung khiến hắn toát lên một vẻ đẹp rất nghiêm túc, rất nhanh hắn đã cắt xong thành từng miếng thịt nhỏ hơn, giúp cô dễ ăn hơn.
"Của nàng đây" hắn vui vẻ đưa cho cô. Via thấy thế rất ngượng vì mình luôn tỏ ra là người vô dụng trước mặt người khác "Dạ... Cảm ơn Ngài".
Gương mặt ấy vẫn không thay đổi, hắn chống cằm và nhìn nàng ăn "Nàng cần ăn nhiều hơn, ta thấy nàng trông rất gầy đó. Ở đây nàng có thể làm bất cứ điều gì nhưng đừng đến phòng của ta khi chưa có sự cho phép" chàng vừa nhìn nàng ăn vừa nói.
Cô cũng không hỏi thêm bất cứ điều gì "Dạ ...em sẽ không làm phiền Ngài. Thật sự Ngài đã quan tâm em rất nhiều và em cảm thấy rất biết ơn Ngài" mặt cô đỏ bừng khi nói xong.
Nhưng hiện giờ cô lại không thấy thoải mái Sao Ngài ấy cứ nhìn mình ăn vậy? .
......................
Sau bữa ăn kết thúc.
Cô lại trở về phòng, hiện giờ phòng chỉ có cô khiến căn phòng trở lên rất lạnh lẽo. Nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn thấy trời mưa rất to không có dấu hiệu dừng. Thật sự hôm nay cô cảm thấy rất vui vì gặp được những người ở nơi này. Cô luôn thử hỏi sao họ lại quan tâm cô như vậy. Suy nghĩ một hồi thì cô chìm vào giấc ngủ.