Chương 9
Lúc này, cô rất hối hận và nước mắt đã lăn dài trên má "Em...thực sự xin lỗi....hư....em không muốn để bị ngài ghét em như vậy... Em chỉ lo lắng cho ngài thôi... Em thực sự không muốn bị ngài đuổi đi đâụ.." cô cúi mặt vừa khóc vừa nói.
Sau khi thấy cô khóc hắn liền như con thú lao thẳng vào cô. Hắn bế cô lên, chân cô vòng qua eo hắn. Hắn áp cô vào tường hôn cô ngấu nghiến. Lưỡi hai người hoà vào nhau, cô thật sự không biết làm gì. Hắn mú t lấy lưỡi của một cách mạnh bạo. Hai người hôn rất lâu khiến cô không thở nổi, cô bối rối đẩy hắn ra rồi thở hổn hển. Hiện giờ tim cô đập rất nhanh đồng thời đầu óc rất sáo rỗng. Hắn ân cần nói "Nàng phải thở bằng mũi chứ ".
Via ngại ngùng nói "Em...đến đây vì muốn nghe ngài đọc sách cho em" ánh mắt khẩn cầu khiến hắn không muốn từ chối phải kìm nén d ụ c v ọ n g của bản thân "Từ giờ phải gọi ta là Rin, chỉ có nàng mới được gọi ta như vậy" nói xong hắn liền đặt cô xuống rồi tiến đến bảo cô ngồi lên đùi hắn.
Via ngoan ngoãn nghe lời ngồi lên đùi hắn. Mặc dù, cái đó vẫn hướng lên và ở giữa m ô n g cô nhưng hắn không giống lúc sáng mà đọc một cách nghiêm túc.
Đây là lần đầu cô biết được trong sách viết những gì. Ngay bây giờ cô cảm thấy mình như người hạnh phúc nhất thế gian, cô rất muốn một cuộc sống bình yên như vậy.
Sau khi đọc xong, hắn để cô ngồi xuống và đứng dậy lấy một cuốn sách khác đưa cho cô "Ta thấy nàng rất thích đọc sách. Cuốn này rất hay ta nghĩ nàng nên đọc thử" hắn với vẻ mặt vui vẻ nói với cô.
Nhưng trái với hắn, cô lại sợ hãi, mặt cô tái nhợt đi và cầm lấy cuốn sách "Cảm... ơn ngài"
Thấy vậy, lông mày hắn nhăn lại "Nàng... không biết đọc saó hắn cẩn thật nói.
Khi trúng tim đen cô liền bật khóc, tay che mặt lại "Em xin lỗi... Vì đã lừa dối ngài... Em không cố ý muốn như vậy, mong ngài đừng nói em là đồ vô dụng".
Hắn thấy vậy thì quỳ xuống trước mặt cô ân cần nói "Đó không phải lỗi của nàng...Tại ta không quan tâm cảm xúc của nàng. Nếu nàng muốn biết đọc chữ thì ta sẵn lòng dạy cho nàng. Vậy nên, đừng khóc sẽ làm ta rất đau lòng đó".
Cô ngẩng lên nhìn hắn "Ngài sẽ dạy ta thật chứ". Thấy vậy hắn cười rạng rỡ "Tất nhiên. Và đừng gọi ta là Ngài nữa được không? Nàng phải phải gọi ta là Rin hay là chỉ ở trên người của ta nàng mới gọi như vậy".
Cô ngại ngùng đỏ mặt vì câu nói đó "Em biết rồi ". Chàng cười nói với vẻ mặt cưng chiều với cô.
Trời cũng trở nên tối hẳn "Được rồi trời đã tối chắc nàng đói lắm. Cùng nhau tới phòng ăn nàó. Thấy được sự quan tâm tuyệt đối đó đối với cô nên hiện giờ tâm trạng cô trở nên rất tốt.
... ...
Thật ra tui định sửa hắn anh nhưng mà lại thấy hắn hợp hơn
============================================================
Tối hôm đó, trời không còn mưa to nữa mà đã nhỏ dần.
Đúng lúc đó, Via đang tận hưởng sự thư giãn trong bồn tắm. Cô cảm giác như hoá thân thành công chúa đang tận hưởng cuộc sống hạnh phúc. Hiện giờ cô không muốn rời xa nơi này.
Cơn buồn ngủ lại kéo đến, Via không muốn ngủ ở đây bèn đứng dậy mặc lên mình chiếc váy ngủ mỏng dính xuyên thấụ Bước ra khỏi phòng tắm, khiến cô lạnh đến lỗi run lên.