Chương 23
là một học sinh của học viện quân sự rồi.
Trần Hoa Trân và Mục Thiên Thiên vẫn ngồi im bên cạnh, trong lòng hơi khó chịụ Đặc biệt là Mục Thiên Thiên.
“Ba, con cũng đỗ đại học, tại sao không thấy ba vui mừng như vậy chứ?” “Lúc con nhận được giấy báo trúng tuyển, không phải ba cũng đã chức mừng rồi sao?” Mặc dù Mục Quý Hòa thương con gái nuôi, nhưng với con gái ruột ông vẫn đối xử bình đẳng, chưa từng phân biệt.
“Đúng là bất công mà.” Mục Khải mới mười lăm tuổi là con trai của Mục Quý Hòa, cũng là em trai của Mục Thiên Thiên, nói theo “Năm nay con cũng đỗ trường cấp ba trọng điểm, ba cũng không chúc mừng con.” Mục Khải vừa mới tốt nghiệp cấp hai, thành tích cũng tốt, thi đỗ trường cấp ba trọng điểm của thành phố Khánh.
“Đây không phải là đang đợi tin A Sanh đỗ, rồi chúc mừng một thể hay sao.” Mục Quý Hòa vỗ vai con trai “Con là con trai, sao chuyện nhỏ như thế này cũng so đo chứ?” “Dù sao cũng là ba bất công.” Mục Khải nói như thế nhưng nét mặt lại không mang nhiều vẻ ghen tỵ mà phần lớn là đang đùa giỡn.
Lúc nói chuyện vẫn không quên nhìn về phía Mục Ảnh Sanh, trừng mắt với cô.
Mục Ảnh Sanh nhìn bộ dạng này của em trai, nét mặt cũng vui vẻ hơn.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, Mục Ảnh Sanh đã chẳng thể cười nổi.
Trong khoảng thời gian này, cô một lòng nghĩ tới chuyện phỏng vấn vào học viện quân sự, hoàn toàn không quan tâm đến Mục Khải.
Lại nói tiếp, tình cảm giữa cô và Mục Khải cũng không tệ, Mục Khải cũng rất thân thiết với người chị là cô.
Ở kiếp trước, Mục Khải ngay từ đầu đã là một đứa trẻ tốt.
Dẫu sao luôn có Mục Quý Hòa ở bên giáo dục, ông quản giáo đặc biệt nghiêm khắc với con trai mình.
Vì vậy mà mãi cho đến trước lúc tốt nghiệp trung học, bất kể là phương diện nào, Mục Khải đều coi như là không tệ.
Ở kiếp trước, cô bị thương, Mục Khải còn đến nhà cô, đánh cho Lý Lương Tân một trận.
Nhưng người em trai này sau khi lên đại học, vận mệnh liền thay đổi.
Mục Khải học chuyên ngành máy vi tính, năm nhất vẫn còn rất tốt, nhưng đến năm hai, nó sáng tạo được một phần mềm nhỏ, vốn định đem bán đi.
Kết quả là vào thời điểm này nó quen được mấy người bạn, mấy người đó muốn cùng em trai mở công ty.
Nói rằng cái phần mềm kia chắc chắn sẽ rất hot.
Mục Khải không có tí kinh nghiệm nào nên tin tưởng bọn họ, còn cho họ lấy tên mình mở công ty, bọn họ còn nói là muốn phát triển hoàn toàn cái phần mềm kia, sau này sẽ kiếm được lợi nhuận lớn.
Sau đó bọn họ còn bắt cậu ấy tiếp tục viết phần mềm.
Nói rằng tin tưởng phần mềm mà Mục Khải viết ra nhất định sẽ có thị trường, sẽ có lợi lớn.
Mục Khải tin tưởng bọn họ nên ngoài việc viết phần mềm, cậu ấy hoàn toàn không hề quan tâm tới các việc khác của công ty.
Trớ trêu là cậu ấy không biết thật ra bọn chúng là lừa đảo, lấy danh nghĩa của công ty, lợi dụng kẻ hở của pháp luật mà đi vay khống tới mấy trăm vạn.
Sau khi xảy ra chuyện, tất cả đều bỏ trốn, không để lại một chút dấu vết.
Mục Khải cho đến khi bị mấy người cho vay tiền tìm tới tận cửa mới biết đã xảy ra chuyện gì.
Em trai từ nhỏ bị Mục Quý Hòa quản giáo nghiêm khắc, vì vậy xảy ra chuyện cậu ấy căn bản không dám về nhà nhờ giúp đỡ, ngược lại còn chạy đi vay nặng lãi.
Kết quả là lãi