Mẹ Tiêu đến Hải Thành
Tiêu Đỉnh Thiên nhăn mày, nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Trịnh Nghi Linh, nhàn nhạt hỏi: “Bà đi Hải Thành làm gì?”
Trịnh Nghi Linh chua xót nói: "Con trai của ông bị người phụ nữ kia bỏ bùa rồi, tôi có thể không đi được sao? Ông xem con ông kia, vì một người xuất thân thấp kém mà không để ý đến đại cục, lập tức trở mặt với Giang gia, tuy chúng ta không sợ gì một Giang gia bé nhỏ như vậy, nhưng là người thừa kế tương lai của đế quốc, đây là chuyện mà nó nên làm sao?”
Tiêu Đỉnh Thiên cười xùy: "Giang gia và Giang Tề Minh đã có tham vọng từ lâu, chẳng qua họ chỉ đang chờ đợi cơ hội để hành động thôi, chuyện của con trai chỉ là cái cớ để họ khơi mào, bà thật sự cho rằng con trai của mình sai sao? "
Trịnh Nghi Linh ngang ngược hất cằm: "Dù sao thì người phụ nữ đó tuyệt đối không được phép đặt chân vào Tiêu gia! Tiểu Đỉnh Thiên, ông đừng nói với tôi rằng sau này ông sẽ để con trai lấy một người phụ nữ không có tác dụng gì làm đệ nhất phu nhân đó?” "
Tiêu Đỉnh Thiên im lặng.
Đúng! Làm đệ nhất phu nhân nào có dễ dàng như vậy.
Đệ nhất phu nhân phải vừa có tài vừa có đức, là hình mẫu người phụ nữ tài sắc vẹn toàn.
Đệ nhất phu nhân không những phải tháp tùng tổng thống tham dự nhiều yến tiệc khác nhau mà còn phải cùng Tổng thống đối mặt với những lần xã giao và gây khó dễ của các nước.
Đệ nhất phu nhân không chỉ phải có tài mà còn phải lanh lợi, nhanh trí, sức chiến đấu siêu việt, trước mọi tình huống bất ngờ và rắc rối phải có khả năng giải quyết dễ dàng.
Thẩm Thanh Song là một cô gái đến từ một gia đình thường dân, vả lại mới 18 tuổi, liệu có đủ phẩm chất cao quý như vậy không?
Một lúc sau, Tiêu Đỉnh Thiên nói với bà: "Vậy bà qua đó xem xét một chút đi! Có điều, làm việc gì cũng không nên đi quá xa, nếu thực sự muốn đối phó với cô bé, thủ đoạn nên ôn hòa một chút, kẻo đứa con trai yêu quý của bà lại biết, lúc đó chúng ta sẽ mất nhiều hơn được.”
Trịnh Nghi Linh trừng ông một cái, "Tôi hiểu, tôi sẽ giữ chừng mực, ông yên tâm.”
Tiêu Đỉnh Thiên gật đầu, "Được, vậy bà tự sắp xếp hành trình đi, nếu cần tôi giúp đỡ thì nói với tôi một tiếng, tôi vào thư phòng xử lý công việc trước.”
Trịnh Nghi Linh đáp: "Ông đi đi!"
Nhìn thấy Tiêu Đỉnh Thiên đi lên lầu, Trịnh Nghi Linh gọi một cuộc điện thoại, chuẩn bị cho chuyến đi đến Hải Thành vào ngày mai.
Hải Thành, Bệnh viện Quân khu, Phòng VIP số 1.
Đã bảy ngày đêm trôi qua, Thẩm Thanh Song vẫn nằm yên ở đó, giống như một mỹ nhân đang ngủ say, vẻ mặt rất thanh thản và bình yên.
Chàng hoàng tử Tiêu Trì Phong không biết đã hôn cô bao nhiêu lần, muốn đánh thức người mình yêu bằng nụ hôn như chàng hoàng tử trong truyện cổ tích.
Nhưng mà hiện thực quá phũ phàng, không đẹp như trong truyện cổ tích, cho dù anh hôn cô bao nhiêu lần cô cũng không tỉnh lại.
Tiêu Trì Phong đã ở bên giường cô bảy ngày bảy đêm, cả người trở nên hốc hác, râu cũng chưa kịp cạo, gắp đến độ khóe miệng phồng rộp cả lên.
Nhìn thấy cô nằm đó như một người thực vật, trái tim anh như bị nướng trên lửa, bỏng rát đau đớn, rất muốn thay cô chịu nỗi đau khổ này.
Thẩm Thanh Song bị nhốt trong không gian hệ thống huấn luyện bắt buộc, chỉ có thể tuyệt vọng rèn luyện sức mạnh tinh thần của mình, cố gắng đáp ứng các yêu cầu của hệ thống, để có thể nhanh chóng ra ngoài đoàn tụ với Tiêu Trì Phong, để anh ta có thể yên tâm.
Nhưng Thẩm Thanh Song còn chưa kịp hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, Trịnh Nghi Linh đã đến Hải Thành!
Xin lỗi tôi không thể chấp nhận được!
Chuyến thăm Hải Thành của Trịnh Nghi Linh cũng là một chuyến đi riêng tư, cũng không thông báo cho Tiêu Trì Phong.
Bà đeo một chiếc kính râm rất to, lại hóa trang một phen cũng không bị người nào nhận ra.
Sau khi bà đến bệnh viện quân khu thì vào văn phòng viện trưởng Nghiêm Ngọc Bích của bệnh viện tìm bạn thân của mình.
Nghiêm Ngọc Bích vừa nhìn thấy Trịnh Nghi Linh thì có chút bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng đứng dậy cười chào đó, “Ai u, thật sự là khách quý hiếm gặp nha! Nghi Linh, sao bà lại đến Hải Thành vậy?”
Trịnh Nghi Linh tức giận trừng bà ấy một chút, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Còn không phải vì thằng nhóc thối không bao giờ khiến tôi bớt lo nhà tôi sao. Tôi nghe nói nó nuôi một bé gái, bây giờ đang ở bệnh viện của bà, thật sao?”
Nghiêm Ngọc Bích nghe thấy bà nói vậy thì tim đánh thịch một tiếng, vội vàng cười nói, “Phải! Đang ở trong nội viện của chúng tôi, sao vậy?”
Trịnh Nghi Linh oán hận nhìn bà ấy một chút, “Ngọc Bích, sao bà cũng không nói tôi việc này sớm hơn một chút? Còn không giúp tôi khuyên bảo nó? Bà nhìn nó bây giờ đi, vừa bé gái đó mà làm ầm ĩ bao chuyện, Giang gia kia và Tiêu gia chúng tôi đã trở mặt rồi.”
Nghiêm Ngọc Bích lại cười nhạt nói, “Nghi Linh, Chỉ huy Tiêu là người đàn ông hiểu rõ việc mình làm, nó cũng đã lớn rồi, nó muốn làm cái gì thì bà cứ để nó tự quyết định đi!”
Trịnh Nghi Linh nghiêm mặt, nghiêm nghị nói: “Như vậy sao được, gia đình giống như nhà chúng ta mỗi câu nói, nhất cử nhất động đều chịu sự chú ý của nghìn người, nó đi sai một bước là có thể tự hủy hoại bản thân, người làm cha làm mẹ như tôi sao có thể không để ý được? Nếu nó làm sai chỗ nào thì chúng tôi cũng làm nó tỉnh táo kịp thời được!”
Nghiêm Ngọc Bích nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Trịnh Nghi Linh, trong lòng than nhẹ một tiếng, nhưng vẫn nhắc nhở một câu: “Nghi Linh, có đôi khi bà quan tâm sẽ có thể làm cho chỉ huy Tiêu bối rồi.”
“Bối rối? Ha ha, Ngọc Bích, nếu như Trì Phong là con của bà thì bà sẽ trơ mắt nhìn nó lấy một cô vợ vô dụng về làm vợ không?”
Nghiêm Ngọc Bích yên lặng nhìn bà, thành thật trả lời, “Nếu như chỉ huy Tiêu thực sự là con trai tôi, chỉ cần cô gái này có trong sách, nhân phẩm không có vấn đề gì thì tôi sẽ theo ý nó. Nghi Linh, không có gì quan trọng hơn hạnh phúc của con mình đâu.”
Trịnh Nghi Linh nghe bà ấy nói vậy thì có chút sửng sốt một chút, lập tức buồn bực nói, “Tôi thấy bà quá chiều nó rồi, cũng bị nó tẩy não rồi. Theo điều tra của chúng tôi, cô gái này chính là một đứa con gái hư hỏng, đánh nhau hút thuốc, uống rượu, đua xe, còn đánh nhau với mẹ kế, ngày nào cũng làm ầm ĩ nhà lên, cha của cô ta không có cách nào trị được mới nhờ A Trì tới cứu một mạng, mang ơn cứu giúp. Một cô gái như vậy, một gia đình như vậy thì tôi tuyệt đôi không cho phép A Trì ở cùng cô ta!”
Nghiêm Ngọc Bích cũng không biết làm thế nào để khuyên bà, đành phải nhẹ nhàng thuyết phục, “Nghi Linh, cho dù bà không thích xuất thân của cô gái đó thì tốt nhấtt cũng tiếp xúc một chút, có lúc người khác nói không nhất định là thật. Theo hiểu biết của tôi thì không giống những gì bà nói lắm.”
Trịnh Nghi Linh nhíu mày trừng mắt, bất mãn vì bà ấy lại trái ý mình, “Có cái gì không giống? Vậy bà nói cho tôi nghe một chút xem nào!”
Nghiêm Ngọc Bích nói với Trịnh Nghi Linh tất cả những gì mấy ngày nay Thẩm Thanh Song đã thể hiện, cố gắng phấn đầu, từ một cô gái hư hỏng lột xác thành một cô ái ưu tú xuất sắc.
Sau khi Trịnh Nghi Linh nghe xong thì trầm mặc một lúc, lúc này mới ngước mắt nhìn về phía Nghiêm Ngọc Bích, thành thật nói, “Ngọc Bích, nếu như là chuyện của đứa trẻ nhà khác thì với Thẩm Thanh Song này tôi sẽ đồng tình, sẽ suy nghĩ thậm chí còn có thể giúp đỡ cô ta. Nhưng nếu như dính đến chuyện chung thân đại sự của A Trì thì xin lỗi, tôi không thể chấp nhận được!”
Bắt cô ta đi giúp tôi
‘Ngọc Bích, tương lai A Trì là vua một nước, nó không thể dính tới một cô gái hư hỏng. người phụ nữ này sẽ không chỉ không mang đến cho A Trì bất cứ sự trợ giúp nào mà ngược lại sẽ khiến A Trì vì cô ta mà chịu chửi rủa của người khác, sẽ nhận áp lực vô cùng nặng nề. Ngọc Bích, tôi khôn đành lòng nhìn đứa con trai mình nâng niu trong tay yêu thương vì một người phụ nữ như vậy mà bị người ta chỉ trích hết đời.”
Nghiêm Ngọc Bích nghe Trịnh Nghi Linh nói xong cũng trầm mặc.
Là một người mẹ xuất thân từ nhà giàu sang, suy nghĩ của Trịnh Nghi Linh cũng không có gì đáng trách.
Bà cũng đứng ở góc độ của một người mẹ suy nghĩ cho con trai mình.
Hơn nữa những vấn đề bà nói đến này có thể tưởng tượng được, chỉ cần Tiêu Trì Phong và Thẩm Thanh Song kết hôn thì chắc chắn sẽ xảy ra, Trịnh Nghi Linh lo nghĩ cũng không phải vô cớ.
Mặc dù Tiêu Trì Phong yêu Thẩm Thanh Song, cũng có thể vì cô ấy mà gánh chịu tất cả nhưng trước mắt còn chưa có gì, chỉ có một Thẩm Thanh Song ngông nghênh và quật cường, cô có thể bằng lòng nhận lấy khinh bỉ suốt đời của mọi ngừi không, bị người ta dùng lời nói sỉ nhục bạo lực tinh thần không?
Chuyện này đúng là phải suy nghĩ thật kỹ xem nên giải quyết thế nào mới được?
Nghiêm Ngọc Bích nhìn về phía Trịnh Nghi Linh, cười nhạt nói: “Nghi Linh, vậy bà muốn giải quyết thế nào?”
Trịnh Nghi Linh cầm tay Nghiêm Ngọc Bích, vội vàng nói: “Ngọc Bích, xin bà đứng ở góc độ người mẹ nư tôi, giúp tôi một chút được không?”