⬅ Trước Tiếp ➡
Đầu óc cô vốn đã vô cùng mệt mỏi, nghĩ đến tương lai mờ mịt, cô chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, đợi đến khi tỉnh lại rồi mới nói tiếp!
Củng Thần đau lòng nhìn cô, khẽ thở dài.
Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, thật sự khiến cô mệt mỏi, nỗi buổn ly biệt là thứ gian nan nhất, khiến cô rơi nước mắt rất nhiều, nhìn vẻ mặt không vui của cô, anh biết trong lòng cô chắc chắn vẫn rất buồn.
Mấy năm ở chung, từ lâu Củng Thần đã coi Thẩm Thanh Song như em gái ruột của mình, anh không thể buồn thay cô, đau lòng thay cô, điều duy nhất anh có thể làm là chăm sóc cô thật tốt.
Người đàn ông ngồi sau họ đã bí mật theo dõi hành tung của họ.
Lúc này, nhìn thấy Thẩm Thanh Song đã ngủ say, đối phương cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong đầu anh ta đang nghĩ đến mệnh lệnh Giang Tệ Minh đã giao cho anh ta trước khi rời đi, "Điền Thất, lần này, mặc kệ cậu dùng phương pháp và thủ đoạn gì, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ này cho tôi! Chúng ta phải nắm bắt người phụ nữ họ Thẩm này trong tay, một khi khống chế được cô ta, để xem Tiêu Trì Phong kia còn kiêu ngạo được bao lâu?”
"Nếu Tiêu Trì Phong không bị chúng ta uy hiếp thì sao?"
"Nếu vậy cậu hãy đưa người phụ nữ này đến sòng bạc ngầm ở châu thổ mua vui cho người ta, để bọn họ chơi chết cô ta thì thôi, coi như báo thù cho Nhược Tình nhà chúng ta.”
Điền Thất, nam, mồ côi, được Giang gia nhận nuôi từ nhỏ, được đào tạo để trở thành một ám vệ của Giang gia, anh ta đã từng trải qua đợt huấn luyện tàn bạo nhất ở Sicily và có kỹ năng bậc nhất.
Sau khi rời quân đoàn, anh gia nhập nhóm lính đánh thuê sát thủ nổi tiếng quốc tế - "Qủy Ảnh", hiện là một trong năm sát thủ giỏi nhất của binh đoàn lính đánh thuê Qủy Anh.
Anh ta đóng quân ở đế quốc Hoa Thiên, vừa phục vụ cho Giang gia vừa tiếp nhận nhiệm vụ giết người ở Châu Á.
Cho đến nay, anh ta đã chấp hành hơn trăm nhiệm vụ, nhưng chưa một lần thất bại.
Bảo vệ suốt chặng đường
Nếu lần này không phải chuyện quan trọng, con rùa già Giang Tề Minh sẽ không cam lòng để một quân cờ quan trọng như Điền Thất ra tay.
Trong suốt hành trình hơn mười giờ, Thẩm Thanh Song hầu như đều ngủ say, ngoại trừ thức dậy một lần giữa chừng, ăn một chút đồ ăn, đi vệ sinh rồi ngủ một giấc, mãicho đến khi đến sân bay Melbourne ở Úc.
Củng Thần ở bên cạnh cô hơn mười tiếng đồng hồ không nhắm mắt.
Nhìn Thẩm Thanh Song lúc ngủ đáng yêu như một con heo con, anh thầm buồn cười.
Lúc này máy bay đã hạ cánh, nhưng Thẩm Thanh Song vẫn chưa tỉnh lại, trong mắt Củng Thần tràn đầy ý cười.
Nhìn thấy khuôn mặt đang ngủ say như trái táo đỏ của cô, anh không nhịn được đưa tay ra véo nhẹ, cảm nhận được sự đàn hồi dưới lòng bàn tay, trái tim anh gợn sóng, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng hơn một chút, "Song Song, mau dậy đi, chúng ta tới nước Úc rồi, em mai tỉnh lại....”
Lúc này Thẩm Thanh Song đang có một giấc mơ đẹp, cô mơ thấy mình một thai sinh được mấy đứa con, cô và Tiêu Trì Phong đều rất vui và hạnh phúc.
Hai người đang đứng ở mép giường trẻ con, nhìn những đứa trẻ giống hệt nhau, đang thảo luận xem nên đặt tên gì cho hay, thì bị Củng Thần đánh thức.
Cô cau mày, xua tay tỏ vẻ bất mãn, muốn tiếp tục giấc mơ của mình.
Nhưng mọi người đã xuống máy bay mà họ vẫn còn ở đây, tiếp viên hàng không đã đến mời họ đi, Củng Thần không thể để cô ngủ được nữa, vì vậy anh đành tiếp tục gọi cô, "Song Song, mau đứng lên đi, mọi người xuống máy bay hết rồi, chỉ còn lại chúng ta.... "
Cuối cùng Thẩm Thanh Song thấy mình phản kháng không có hiệu quả nên mở mắt ra.
Cô ngồi dậy và nhìn xung quanh, khi thấy tất cả hành khách trên máy bay đã đi hết, cô lập tức tỉnh táo, nhanh chóng đứng dậy, "Nhanh vậy đã đến nơi rồi sao? Chúng ta mau xuống thôi!”
Củng Thần cười khổ lắc đầu, "Bà cô ơi, em đã ngủ một giấc rồi nên mới cảm thấy thời gian trôi nhanh, nhưng anh đã ngồi suốt chuyến bay, người anh tê cứng cả rồi, chỉ ước gì máy bay hạ cánh sớm một chút.”
Thẩm Thanh Song biết Củng Thần đã canh giữ mình suốt chặng đường, thấy anh bày ra vẻ đáng thương, cô nhanh chóng nịnh anh, "Em biết anh Củng là người tốt nhất, anh Củng vất vả rồi, moah...moah...moah...”
Nhìn thấy bộ dạng xinh xắn đáng yêu chu môi hôn gió của cô, Củng Thần nào nỡ giận cô, anh lấy hành lý, cẩn thận dắt tay cô, dịu dàng nói, “Đi thôi, nên xuống máy bay rồi.”
"Dạ.”
Hai người nắm tay nhau, Củng Thần cẩn thận che chở cho cô, đối với người ngoài, bọn họ giống một đôi yêu nhau.
Chỉ có họ mới biết tình cảm của họ là tình cảm của anh em ruột thịt, thậm chí còn bền chặt hơn cả tình yêu.
Củng Thần là cố vấn trong cuộc sống của Thẩm Thanh Song, ở một khía cạnh nào đó, cô gần gũi và tin tưởng Củng Thần hơn là Tiêu Trì Phong.
Mà Tiêu Trì Phong là cố vấn tinh thần của Thẩm Thanh Song và là người anh hùng đã giải cứu cô khỏi vực sâu, cô vừa yêu anh nhưng cũng vừa kính sợ anh.
Bước ra khỏi máy bay, đi qua một lối nhỏ sẽ dẫn đến lối ra sân bay.
Vì đi vội nên cả hai đều không có hành lý, Củng Thần cũng chỉ mang theo một chiếc túi, sau khi đến Úc, anh sẽ mua thêm những thứ cần thiết.
Lúc này, vài chuyến bay đến cùng lúc, trên lối đi lớn có rất nhiều người đi bộ.
Khi Củng Thần và Thẩm Thanh Song không chú ý, Điền Thất hạ lệnh cho ba kẻ sát thủ khác lặng lẽ bao vây Củng Thần và Thẩm Thanh Song.
Điền Thất nhanh chóng lấy khẩu súng lục của mình ra, lạnh lùng chĩa vào mi tâm của Củng Thần.
Cho dù chết cũng phải bảo vệ cô
Vào thời điểm Điền Thất bóp cò súng, sức mạnh tinh thần của Thẩm Thanh Song và Củng Thần cũng cảm nhận được luồng sát khí mạnh mẽ này.
Củng Thần không kịp suy nghĩ liền ôm lấy eo Thẩm Thanh Song, nhanh chóng vụt qua một bên, tránh được phát súng này của Điền Thất.
Đôi mắt vốn dĩ luôn ẩm ướt và trong veo lúc này lại lạnh lẽo, ánh mắt như rada quét khung quanh một lướt, anh muốn tìm một nơi trú ẩn gần đó để bảo vệ Thẩm Thanh Song, tránh cho cô bị tổn thương.
Đáng tiếc là Điền Thất đã lựa chọn tỉ mỉ lối đi này mới xuống tay, hai bên lối đi không có cửa hàng, cũng không có chỗ để trốn.
Điền Thất và ba sát thủ người khác giơ súng lên và tiếp tục nhằm về phía Củng Thần.
Dù súng ngắn có gắn ống giảm thanh nhưng màn đấu súng của họ cũng thu hút sự chú ý của tất cả những người đi ngang qua, họ kinh hoàng la hét, vội vàng né tránh, có người vội ôm đầu nằm lăn ra đất, còn một số người chạy loạn xạ, muốn thoát khỏi phạm vi của cuộc đấu súng này.
Xung quanh trở nên hỗn độn trong.
Củng Thần tận dụng sự hỗn loạn, nhanh chóng đưa Thẩm Thanh Song thoát khỏi đám đông.
Anh muốn trốn đến nơi có cảnh sát sân bay, hoặc nơi có mức độ an toàn tương đối cao.
Nhưng Điền Thất và ba sát thủ sao có thể để họ trốn thoát?
Chỉ bằng cách bắn chết Củng Thần, người đang bảo vệ Thẩm Thanh Song, họ có thể đưa Thẩm Thanh Song đi.
Dưới sự tấn công của ba đối thủ, dù Củng Thần có giỏi đến đâu cũng không thể thoát khỏi vòng vây này.
Anh cảm thấy thắt lưng bị trúng một viên đạn, cơ thể run lên, thậm chí có cảm giác đau nhói từ thắt lưng, máu liên tục chảy xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡