Tuy rằng vua hệ thống không chữa trị trí nhớ cho Thẩm Thanh Song nhưng để tăng khả năng sống sót của cô, vua hệ thống cũng chủ động nâng cô lên cấp độ trung cấp về kỹ năng và tinh thần, khiến cô lợi hại hơn trước.
Thẩm Thanh Song hoàn toàn không biết điều này, dưới sự hướng dẫn của vua hệ thống, cô nhanh chóng ngưng tụ năng lượng tinh thần của mình thành kim, trước tiên xuyên vào trong não người phụ nữ đó, mang hình ảnh của cô vào đó, sau đó hình thành một mệnh lệnh, tôi là chủ nhân của cô, bạn phải nghe lệnh của tôi từ bây giờ! Nếu không tuân lệnh, nhất định sẽ chết!”
Tần Sở Sở đang trong lúc mây mưa bị động chịu lệnh của Thẩm Thanh Song thôi miên, nhất thời toàn thân căng thẳng.
Anh Hào cảm giác được cơ thể của cô ta căng thẳng, cho rằng bản thân quá lợi hại khiến cô ta không chịu nổi mới như vậy, điều này khiến anh ta càng thêm hưng phấn, hai tay nắm chặt eo cô ta, dùng sức đẩy khiến Tần Sở Sở phải van khóc.
Ngay khi Tần Sở Sở sắp không chịu nổi, đột nhiên cô ta cảm thấy cả người anh Hào run lên, cả người mềm nhũn ngã xuống cơ thể cô ta, không nhúc nhích.
Tần Sở Sở đẩy cơ thể anh ta ra, cẩn thận thăm dò hỏi: “Anh Hào, anh Hào, anh sao vậy? Anh Hào…”
Khi thấy có điều không đúng, Tần Sở Sở lấy ngón tay đặt dưới mũi của anh Hào, thấy anh Hào không còn thở nữa, Tần Sở Sở kêu lên một tiếng thê lương đến chói tai, dùng sức đẩy mạnh người đàn ông đặt trên người cô ta, vẻ mặt cô ta hoảng sợ nhảy dựng lên.
Cô ta vừa tìm quần áo mặc, vừa sợ hãi thì thầm nói: “Xong rồi, xong rồi, xong thật rồi, anh Hào chết trên người cô ta, chủ nhân nhất định sẽ không bỏ qua cho mình…”
Nghĩ đến đây, đột nhiên đầu cô ta đau đớn, chủ nhân? Không đúng, chủ nhân của cô ta là ai.
Ngay khi Tần Sở Sở lo sợ, Thẩm Thanh Song chậm rãi đứng dậy, đến trước mặt cô ta, từ trên cao nhìn xuống, gằn từng câu lạnh lẽo: “Từ nay về sau, tôi chính là bà chủ của cô!”
Tần Sở Sở hiện lên sự nghi hoặc và kháng cự nhưng rất nhanh đại não đã bị thuật thôi miên khống chế, ngoan ngoan trả lời: “Vâng, bà chủ.”
Thẩm Thanh Song vung tay lên đưa thi thể anh Hào vào hệ thống không gian để hệ thống tự đông phân giải anh ta.
Căn phòng này được Tần Chu Chu đặc biệt dùng để chiêu đãi các vị khách quý, còn có một phòng sưu tập trà, thuốc lá và rượu, thậm chí còn có cả đồ trang điểm.
Sau khi Thẩm Thanh Song được vua hệ thống nhắc nhở, cô bảo Tần Sở Sở mở phòng sưu tập, liên tục phất tay đem cất tất cả bên trong phòng thu thập vào hệ thống không gian.
Tần Sở Dở nhìn thấy Thẩm Thanh Song dùng chiếu thức pháp thuật thần ký thu dọn đồ vật, trong thoáng chốc cả căn phòng trogó rỗng. Cô ta khiếp sợ nhìn về phía Thẩm Thanh Song: “Chủ nhân, cô, cô là pháp sư?”
Thẩm Thanh Song mỉm cười nhìn cô ta: “Cô nói gì?”
Tần Sở Sở thấy cô không trực tiếp trả lời, đột nhiên nhớ tới vùng châu thổ này cũng có một số người có năng lực khác thường, bọn họ đều là thần tiên thần thông quảng đại.
Khu rừng lớn, loài chim nào cũng có!
Ví dụ như thầy phong thủy, pháp sư, cổ sư, hầu như mỗi thế lực sẽ nuôi dưỡng những con người khác biệt như một là bùa hộ mệnh.
Những người có năng lực như vậy đều có địa vị rất cao ở vùng châu thổ, không ai dám đắc tội với bọn họ.
Ngay cả những người đứng đầu thế lực cũng phải nhún nhường bọn họ ba phần, nếu không cần thiết thì chắc chắn bọn họ sẽ không đụng đến những người có pháp thuật.
Trong quan niệm của Tần Sở Sở, những người có pháp thuật như vậy cho dù không phải thần tiên hạ phàm thì cũng là một người vô cùng lợi hại.
Hiện tại, người phụ nữ có phép thuật thần thông như vậy là chủ nhân của cô, đó không phải thể hiện sau này cô ta cũng trở nên lợi hại giống như cô?
Nếu Thẩm Thanh Song biết cô ta nghĩ như vậy, nhất định sẽ nói cô ta biết cô ta suy nghĩ nhiều rồi.
Cô ta muốn đề xuất ai cũng tuyệt đối không trọng dụng một người phụ nữ có tâm hồn đen tối như vậy!
Hiện tại giữ lại cho cô ta một mạng chẳng qua là bởi vì cô ta còn có chỗ dùng.
Có Tần Sở Sở thì cô mới bắt được con cáo già giảo hoạt núp sau lưng.
Thẩm Thanh Song yêu cầu Tần Sở Sở giới thiệu những thế lực và những người có pháp thuật ở vùng châu thổ này.
Thế lực lớn nhất ở vùng châu thổ này là quân liên bang vùng châu thổ, binh lực 5500, bọn họ chiếm giữ và kiểm soát phía bắc châu thổ. Đại thủ lĩnh tên là Đạn Sa, là một người đàn ông giết người không chớp mắt.
Thế lực thứ hai vùng châu thổ của quân bảo vệ có binh lực 5000, bọn họ chiếm cứ trong tay vùng lãnh thổ phía nam, đại thủ ĩnh gọi là Bái Năng.
Thế lực thứ ba vùng châu tổ là hội Thanh Long gồm 6000 người, họ chiếm giữ và kiểm soát phần phía tây của châu thổ.
Ngoài ra, có một số lực lượng nhỏ không ảnh hưởng đến tình hình chung và không đáng kể.
Điều đáng nói là người của Hội Thanh Long đều là người Hoa, phía Tây lại giáp với nước Trung Hoa. Cho nên hội Thanh Long được coi như một ván cờ lớn của nước Trung Hoa ở vùng châu thổ này.
Chẳng qua, khu rừng lớn này, loài chim nào cũng có, bên trong hội Thanh Long cũng chia thành nhiều thế lực.
Trong đó thế lực chính nằm trong tay hội trưởng hội Thanh Long - Diêm Đình bị nhà họ Tiêu khống chế.
Một số thế lực khác thuộc về đại trưởng lão Tương Thiên Bá cầm đầu bị khống chế bởi nhà họ Giang.
Còn một số thế lực vẫn bảo trì trung lập và công bằng.
Nơi Thẩm Thanh Song đang ở là phường Tuyệt Sắc thuộc sản nghiệp của đại trưởng lão Tương Thiên Bá bị nhà họ Giang khống chế.
Về phần những người đặc biệt…
Đầu sư hàng đầu của quân liên bang là Ba Sai, nghe nói phép thuật hàng đầu của anh ta rất mạnh, được gọi với danh xưng “Đệ nhất đầu sư”.
Quân Bảo Vệ có một cổ sư tên Mộc Xuyên, nghe nói là một cao thủ về cổ độc được mời từ Miêu Cương.
Bên hội Thanh Long, có một nữ thuật sư tên Bạch Chỉ, là thủ hạ của hội trưởng Diêm Đình, nghe nói xuất thân từ thế gia tu chân.
Dưới tay đạo trưởng lão có một phong thủy sư, tên Vô Hám, nghe nói cũng là một nhân vật lợi hại xuất thân từ huyền môn.
Tần Sở Sở giới thiệu cho Thẩm Thanh Song xong thì có chút lo lắng nhìn cô: “Chủ nhân, anh Hào là con trai của đại trưởng lão, anh ta chết rồi, đại trưởng lão và nhà họ Giang chắc chắn sẽ truy cứu đến cùng tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?”
Thẩm Thanh Song nhìn cô ta một cái, thản nhiên nói: “Cô cứ coi như không biết gì, người khác hỏ thì cô nói anh Hào đưa tôi tới đây để cô trông trừng, sau đó anh ta nói còn có việc nên phải ra ngoài.”
Tần Sở Sở lại hỏi: “Nếu người khác nghi ngờ tôi thì sao?”
Thẩm Thanh Song cười nhẹ nhàng: “Không phải còn có tôi ở đây sao! Nếu cô đã coi tôi là chủ nhân, chẳng lẽ tôi còn có thể trơ mắt nhìn cô chết sao?”
Tiêu Trì Phong, cậu lợi hại!
Tần Sở Sở nhìn ánh mắt thản nhiên của Thẩm Thanh Song, trong lòng sợ hãi, vẻ mặt cô ta nhanh chóng lấy lòng: “Cảm ơn chủ nhân yêu thương.”
Anh Hào chết đi, chỉ cần những người phía trên không đến thì quyền định đoạt phường Tuyệt Sắc sẽ thuộc về cô ta.
Để không bứt dây động rừng, Thẩm Thanh Song không yêu cầu Tần Sở Sở dọn dẹp sạch sẽ phường Tuyệt Sắc một cách vội vàng mà để cô ta chuẩn bị dẫn rắn ra khỏi hang, để bọn họ có thể bắt rùa trong bình.
Mà Giang Tề Minh bên nước Trung Hoa chờ tin tức, sau khi nhận được cuộc điện thoại của anh Hào báo bình an, nghĩ đến vẻ mặt Tiêu Trì Phong tức giận, ông ta không nhịn được nở nụ cười đắc ý.
“Tiêu Trì Phong à Tiêu Trì Phong, lần này, người phụ nữ của mày rơi vào tay của tao, để tao xem nhìn xem mày muốn người phụ nữ đó? Hay là muốn mạng của bọn tao?”