Chương 19
Thịnh Hạ run rẩy kịch liệt, nhìn từ cái miệng mấp máy của ông ta, có vẻ như ông ta đang nói cô xinh đẹp.
Cô xoay người muốn chạy, nhưng hai tay lại bị dây thừng trói chặt, ngay cả chân cũng bị trói. Cô quay đầu nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra hình như mình đang ở trong một ngôi nhà ở nông thôn.
Căn phòng cũ kỹ dột nát, ga trải giường còn tỏa ra một mùi hôi thối ẩm mốc.
Anh Đông đâu? Không phải cô đang ở khách sạn sao?
Tại sao cô lại ở đây?
Nước mắt không ngừng chảy xuống, Thịnh Hạ co rụt người lại trốn về phía góc giường. Người đàn ông trước mặt lại nở điệu cười dâm đãng, cởi quần xuống đi tới chỗ cô.
Gã đàn ông bẩn thỉu này chỉ mặc một chiếc quần dài, bên trong đến quần lót cũng không có, lộ ra bộ phận sinh dục xấu xí, cái thứ đó vừa thâm đen vừa xấu, trên chóp đỉnh dường như còn nổi đầy mụn.
Ông ta cởi quần xong lập tức tiến tới, Thịnh Hạ run sợ hét toáng lên
“Đừng…”
oOo
============================================================
Khi Lạc Hàn Đông tỉnh lại đã là giữa trưa.
Anh từ trên giường ngồi dậy để lộ ra cơ thể trần trụi, thắt lưng cực kỳ đau nhức. Anh không biết đêm qua đã bắn ra bao nhiêu lần, đầu cũng có chút choáng váng, anh day day huyệt thái dương, bụng trống rỗng, cổ họng khô rát.
Nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, trên giường ngoài anh ra thì không còn ai khác.
Anh lập tức xuống giường, để trần cơ thể mà mở cửa phòng ra.
Loading...
Tứ Nhãn vẫn đang đợi ở ngoài cửa, vừa nhìn thấy anh ra thì nhanh chóng nịnh nọt hỏi “Anh Đông tỉnh rồi? Đói không ạ? Để em gọi…”
Lạc Hàn Đông nắm lấy cổ áo hắn ta, cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn, tức giận nói “Cô ấy đâu?”
“Ai cơ? À, anh nói cô gái kia?” Tứ Nhãn bị anh kéo, hoảng sợ đến nuốt nước miếng “Anh Đông, không phải anh nói vướng víu sao, Oai Chủy Lục
nói anh chơi chán rồi muốn đổi khẩu vị, cho nên hôm nay đã đưa cô gái đó đi…”
Lạc Hàn Đông không khách khí kéo hắn ta vào trong phòng, đạp cánh cửa đóng lại, lấy chiếc điện thoại từ trong túi hắn ra “Gọi điện cho anh ta Nói anh ta lập tức mang người về lại cho tôi ”
“Dạ, dạ. Anh Đông, anh đừng tức giận.” Tứ Nhãn lập tức nhấn vào điện thoại, trong lòng thấp thỏm không yên, cũng không biết Oai Chủy Lục đã bán cô gái đó đi chưa… Nếu rồi… có lẽ cô gái bây giờ đã bị… Hắn không dám nghĩ nữa.
Sau khi điện thoại kết nối, Tứ Nhãn nhanh chóng nói ra mệnh lệnh của anh Đông.
Lúc này Oai Chủy Lục đang ngồi trên xe, khi nghe thấy anh Đông muốn người, nhanh chóng bẻ lái, vội vàng quay trở lại.
Anh ta gấp gáp đến mức quên luôn kéo phanh tay, trực tiếp nhảy ra khỏi xe lao đến cửa. Người đàn ông kia đang kéo hai chân của Thịnh Hạ về phía mình, cô gái nhỏ gào khóc đến khàn cả giọng. “Dừng tay ”
Thịnh Hạ không ngừng khóc, cả người run rẩy. Cô nhìn thấy Oai Chủy Lục chạy lại nói điều gì đó với người đàn ông xấu xí, sau đó gã ta phun miếng nước bọt xuống đất, xoay người rời đi.
Oai Chủy Lục đến gần phía trước “Coi như cô may mắn.”
Anh ta thờ phào nhẹ nhõm, khuôn mặt bất giác nở một nụ cười nịnh nọt, chỉ là khóe miệng nhếch lên, khuôn mặt nhăn nhúm lại khi cười, giống như cái khăn đã bị đốt.
“Anh Đông của chúng tôi bảo tôi đưa cô về.”