Chương 12
phiền chú ấy sao?” Điệu bộ của Lạc Hàn Đông đầy chế nhạo “Hay là tôi bây giờ, ngay cả quyền này cũng không có?” Oai Chuỷ Lục tự vả vào mồm mình “Ấy kìa anh Đông, cái miệng này của em thật là không biết điềụ Anh đừng để bụng, em sẽ lập tức đem cô ta đi ngay.” Thịnh Hạ lo sợ nhìn Lạc Hàn Đông.
Màn sương dày đặc trong lòng dần dần tản ra, lộ ra ý tứ rõ ràng.
Anh đang cứu cô ra ngoài.
Anh không lừa cô.
“Lâu rồi không ra ngoài dạo một vòng, tôi cũng đi cùng.” Lạc Hàn Đông đứng lên.
Khi đi ngang qua Oai Chủy Lục, thấy hắn đứng ngây ra không có phản ứng gì, anh hỏi “Sao thế?
Phải hỏi chú Tần nữa à?” “Không, không.
Ý của em là, loại chuyện này làm sao có thể làm phiền anh được…” Oai Chủy Lục vẫn còn đang luyên thuyên, Lạc Hàn Đông đã sốt ruột bước ra ngoài “Tôi ra ngoài hít thở không khí, thư giãn một chút.
Các cậu mau đem cô ta ra ngoài đi, tìm người dọn dẹp phòng cho tôi.” “Vâng vâng vâng.” Vài người đang bận rộn đi ra đi vào, còn phải nhanh chóng đi tìm một chiếc xe ô tô.
Trời đã gần tối nên Oai Chủy Lục không trói Thịnh Hạ nữa, chỉ tiêm cho cô một liều thuốc ngủ, sau đó đặt cô ngồi vào ghế saụ Khi Lạc Hàn Đông lên xe, nhìn thấy Thịnh Hạ đang “ngủ” trong góc, trên mặt anh không có chút cảm xúc nào, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh Đông, có phải dạo này làm giấy tờ hơi mệt không?
Lát nữa về chúng ta vào quán bar giải trí nhé?” Oai Chuỷ Lục vừa lái xe vừa hỏi.
Tứ Nhãn ngồi ở ghế lái phụ, nghe xong cũng hùa theo “Phải đó, Anh Đông.
Cũng lâu rồi không đi chơi, chúng ta cùng đi đi.” Ánh mắt Lạc Hàn Đông hướng ra ngoài cửa sổ, giọng nói hờ hững, không hề hứng thú nói “Không đi, các cậu đi đi.” Tứ Nhãn phấn khích nói “Anh Đông, em có thứ thuốc đó ở đây, anh có muốn thử không?
Rất kích thích nha.” Lạc Hàn Đông vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh tâm quả dục như cũ, cảm thấy vô vị, đáp “Không cần.” thanh tâm quả dục trái tim thuần khiết, thanh lọc tâm hồn không ham muốn dục vọng Khi Oai Chuỷ Lục dừng xe để đi vệ sinh, anh ta tiến về phía Tứ Nhãn hỏi “Thứ thuốc đó… Bây giờ trên người mày có không?” Tứ Nhãn liếc nhìn hắn, nghi hoặc hỏi “Làm gì?
Mày muốn ngủ với cô ta à?” Oai Chuỷ Lục đánh anh ta một cái “Mày nghĩ tao điên rồi hả?
Một người mắc bệnh sạch sẽ như anh Đông, ngay cả khi anh ấy ngủ qua rồi chúng ta cũng không thể đụng vào.” “Vậy mày hỏi tao làm gì?” “Đồ ngu, tao muốn mày lấy một ít cho anh Đông.
Kiểu người như anh ấy không có nhu cầu ham muốn, mày cứ lặng lẽ cho một ít, để anh ấy từ từ cảm nhận… Chỉ cần trải qua rồi, còn sợ anh ấy không nếm được sự vui vẻ của việc này sao?” Oai Chuỷ Lục nói đoạn rồi nở nụ cười dâm đãng.
Tứ Nhãn cũng cười theo “Được, tao đi mua chai nước cho anh ấy.” “Anh Đông không uống nước đóng chai.
Lát nữa mày cứ mua một cốc cà phê, bỏ thuốc vào trong đó là được.” “Cứ vậy đi.” Lạc Hàn Đông ngồi ở ghế sau, trong đầu đang lên kế hoạch.
Lát nữa sau khi chúng đem người đến một nơi hoang vu hẻo lánh, làm cách nào để có thể đưa cô ấy ra ngoài đây.
Trong lúc mải mê suy nghĩ, cốc cà phê trong tay bất giác được anh uống sạch.
Anh cầm cốc trên