Cho dù cô là người hiện đại nhưng vẫn không nhìn được đỏ mặt.
Mím môi, khẽ gật đầụ
"Ừm ”
Từ phía đối diện, tiếng hét của đồng đội Vương Truyền Lĩnh truyền đến "Đình Việt Đi thôi Nếu không rời đi, sẽ không kịp thuyền đâu ”
Chu Đình Việt lưu luyến nhìn Tống Thời Vi lần cuối rồi xoay người sải bước đi về phía đối diện.
Tống Thời Vi hét lên ở phía sau "Đừng quên chuyện đã hứa với em ”
Chu Đình Việt xua tay.
"Đừng lo lắng Ngoan ngoãn ở nhà chờ điện thoại của tôi ”
Khi Vương Truyền Lĩnh ở phía đối diện nghe thấy câu nói của anh thì không khỏi tò mò nhìn Tống Thời Vi thêm vài lần.
Nhưng thời gian cấp bách, nhiệm vụ nặng nề, Chu Đình Việt vừa đến, hai người đã vội vã ngồi xe đi đến nhà ga, nếu không vội thì sợ không kịp chuyến tàu cuối cùng
Sau khi thuận lợi lên tàu, Vương Truyền Lĩnh đến gần Chu Đình Việt với nụ cười thần bí, hỏi.
"Này, cô gái nhỏ vừa rồi là ai vậy?"
Chu Đình Việt cong khóe môi.
"Người yêu của tôi "
Anh thản nhiên đáp, nhưng nghe vào tai Vương Truyền Lĩnh lại như chấn động.
“Người yêu của cậu sao??"
Vẻ mặt anh ta tràn đầy hoài nghi, cho rằng anh đang nói đùa
"Cậu có người yêu từ khi nào vậy?"
"Vừa nãy "
Vương Truyền Lĩnh nào dám tin? Hai người họ đã quen biết nhau mười năm, anh ta biết rõ hoàn cảnh của anh hơn ai hết
Sao mới ra ngoài một chuyến, anh có người yêu luôn rồi?
Có vẻ như anh ta biểu hiện sự ngạc nhiên quá mức, Chu Đình Việt cười nghiêm túc nhìn anh ta.
"Những gì tôi nói là thật, khi quay về tôi sẽ đánh báo cáo kết hôn "
Vương Truyền Lĩnh cảm thấy tin tức sau còn bùng nổ hơn tin tức trước, đầu óc anh ta ong ong, nửa ngày chưa hoàn hồn lại.
Đến khi anh ta kịp phản ứng thì đột nhiên tung một cú đấm mạnh vào vai Chu Đình Việt.
"Giỏi lắm Chu Đình Việt, lên đất liền làm nhiệm vụ, thế mà lại tán được một cô gái nhỏ "
Chu Đình Việt đáp lại một quyền.
"Cái gì gọi là tán tỉnh, cậu có biết nói chuyện không vậy hả, tôi coi như là cậu đang ghen tị "
Vương Truyền Lĩnh bĩu môi.
"Trông cô gái kia còn nhỏ tuổi mà nhỉ?"
"Ừ, mới 20 tuổi Vừa đủ để đăng ký kết hôn "
Vương Truyền Lĩnh kinh ngạc đến mức có thể nhét hai quả trứng vào miệng.
"Hả hả hả Vậy mà cậu cũng có thể ra tay được Cậu già rồi đấy "
Tuy nhiên, anh ta không thể nhịn được lén lút đánh giá người chiến hữu thân thiết đã cùng chiến đấu gần mười năm này. Anh ta luôn biết thằng nhóc này đẹp trai, anh tuấn
Trước đây khi mới đến lớp của họ, có người thấy anh da trắng nõn tưởng anh dễ bắt nạt, nhưng đến khi tập luyện đã bị anh quật ngã chỉ trong vài hai ba quyền
Từ đó, không ai dám coi thường anh nữa
Thoáng cái mười năm đã trôi qua, mười năm này, anh ta đã tận mắt chứng kiến
anh lập nên chiến công đến chiến công khác, nhưng cũng biết có vài lần anh đã cận kề cái chết, vinh quang hiện tại của anh, có thể nói là đổi bằng mạng sống cũng không quá đáng.
Nhưng có một điều, mặc dù sự nghiệp của thằng nhóc này luôn tiến lên, nhưng chuyện tình cảm lại không suôn sẻ.
Thật ra, cũng không thể trách anh, ai bảo anh vì muốn báo ơn mà phải nuôi bốn đứa trẻ bên cạnh mình?
Cô gái nào chịu lấy một người như vậy?