Tiền lương của cha mẹ cô đều đã nộp lên, nếu cô muốn khấu trừ tiền của bà cụ Tống thì còn khó hơn cả lên trời.
Do đó, cô phải tự có tính toán. Nơi cô sắp đến không hề gần. Hòn đảo đóng quân của Lực lượng hải quân Đông Hải có tên là đảo Kỳ Liên, nằm ở vị trí phía đông bắc.
Nghe nói có rất nhiều người nghèo ở đó, vì vậy cô phải mang theo một ít tiền, như vậy trong lòng mới không lo lắng
"Dì, đừng tranh luận với cháu Nhà dì ở đâu? Cháu đưa dì về ”
Vừa nói xong, một chiếc xe đột nhiên dừng lại ở cổng bệnh viện, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen bước ra khỏi ghế sau xe, khi nhìn thấy Thẩm Tú Nga thì lập tức vội vàng chạy tới.
"Em có chuyện gì vậy? Sao bị té đến trật eo thế?”
Thẩm Tú Nga thấy ông liền không nhịn được kích động, như thể ngã trật eo là một chuyện tốt đẹp, bà tỉ mỉ kể lại mọi chuyện, trọng tâm của lời nói không gì khác ngoài "Tống Thời Vi "
Nhưng ánh mắt Tống Thời Vi lại vô thức rơi vào chiếc xe ở cửa...
Aiya, người dì này rốt cuộc có lai lịch gì? Trông không giống như không có tiền
Ngay lúc cô sững sờ, ánh mắt Chu Nhuận Đức nhìn cô lại trở nên háo hức.
Ồ, hóa ra đây là con dâu tương lai của mình, đã đẹp lại còn tốt bụng
Trách sao con trai mình không chờ được, phải đưa người về nhà.
"Cô gái nhỏ, cám ơn cháu, nếu không có cháu, không biết bạn già của chú sẽ thế nào nữa Hay là vậy đi Để bày tỏ lòng biết ơn, chúng ta mời cháu đến nhà dùng bữa trưa được không? Chú đích thân xuống bếp nấu ”
Tống Thời Vi nghe vậy thì lập tức xua tay, từ chối "Không cần đâu chú, chỉ cần dì không có chuyện gì là được rồi ạ "
Không biết tại sao, Tống Thời Vi luôn cảm thấy hai người này có chút nhiệt tình với cô.
Hơn nữa, lúc buổi sáng, Thẩm Tú Nga cứ nhìn cô, điều này khiến cô càng thấy kỳ lạ.
Hai người chắc không phải là những tên lừa gạt đâu nhỉ? ¬ ¬
Nhưng có tên lừa gạt nào đi xe hơi, mà còn có tài xế chứ?
Có lẽ bản thân cũng cảm thấy suy nghĩ này hơi nực cười, cô lắc đầu một cái, cuối cùng vẫn từ chối.
Bây giờ cô đang ở trong một kịch bản tiểu thuyết, bất cứ chuyện kỳ quái gì cũng có thể xảy ra, cô còn chưa đi theo Chu Đình Việt đến hải đảo thì tốt nhất nên chú ý mọi thứ.
Nhìn "con dâú nhanh chóng đạp xe biến mất ở góc cua, Thẩm Tú Nga và Chu Nhuận Đức cảm thấy có chút tiếc nuối.
"Thật là một cô gái tốt " ?′╰╯`?
Chu Nhuận Đức cũng gật đầu "Đúng vậy, không ngờ lần này mắt thằng nhóc Đình Việt lại tốt như vậy "
Nói rồi ông từ từ đỡ Thẩm Tú Nga ngồi vào trong xe.
Eo của bà bị thương không nhẹ, xem ra hai ngày tới phải dưỡng cho thật tốt.
Khi con trai về rồi sẽ cùng đến nhà Tống Thời Vi cầu hôn.
Như nghĩ ra chuyện gì đó, bà không quên nhắc nhở Chu Nhuận Đức.
"Con trai kết hôn là chuyện lớn, mấy ngày tới, anh phải nhanh chóng chuẩn bị đi, mua một ít đồ tốt, đừng để thông gia nghĩ chúng ta thất lễ Hơn nữa em thật lòng thích đứa nhỏ Vi Vi này, anh đừng tiếc gì, cứ mua đồ tốt nhất "
Chu Nhuận Đức mỉm cười nhìn bà.