Ngay khi hai người họ tay trong tay bước qua cửa, Thẩm Tú Nga không nhịn được vui vẻ đứng lên.
"Aida, Vi Vi, cháu đã về rồi "
Tống Thời Vi biết eo của bà còn chưa khoẻ nên vội vàng bước lên đỡ bà.
"Dì, mau ngồi xuống đi, vết thương ở eo của dì còn chưa lành, không phải bác sĩ bảo dì ở nhà tịnh dưỡng trên giường vài ngày sao?"
Thẩm Tú Nga nắm lấy tay cô, mỉm cười lắc đầụ
"Vết thương của dì không sao, nào có quan trọng bằng chuyện dì có con dâu chứ. Chuyện của cháu và Đình Việt là quan trọng nhất ”
Chu Nhuận Đức ở bên cạnh cũng cười "Đúng vậy, dì cháu từ hôm qua cứ lải nhải bên tai chú về cháu suốt Hôm nay Đình Việt vừa về, biết đến nhà cháu, bà ấy sao mà chịu ở nhà chứ "
Chu Đình Việt thấy cha mẹ mình rất quen thuộc với Tống Thời Vi thì không kịp phản ứng.
"Cha mẹ, hai người...Biết Vi Vi sao?”
Thẩm Tú Nga mỉm cười, nhìn Tống Thời Vi trước mặt, không giấu được sự thích thú trong mắt, vì vậy bà kể cho con trai nghe chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Khi bà đang nói, Phùng Xuân Mai dẫn Tống Oanh Oanh đi vào.
Bà ta nghe bà nói bị xe đạp đụng, còn phụ hoạ, giận dữ mắng "Cũng không biết ai không có mắt như vậy, chạy xe đâm thẳng vào người ta Đã đụng rồi mà còn không đưa người đi bệnh viện, thậm chí ngay cả câu xin lỗi cũng không có? Thật không ra gì, không biết sao cha mẹ ra sinh ra được cái thứ này vậy "
Ngay khi bà ta dứt lời, toàn bộ phòng khách rơi vào im lặng.
Ánh mắt của Thẩm Tú Nga, Chu Nhuận Đức và Tống Thời Vi đều rơi vào Tống Oanh Oanh, người vừa bước một chân vào ngưỡng cửa.
Mặt Tống Oanh Oanh càng đỏ hơn, cô ta không dám ngẩng đầu lên.
Tại sao lại như vậy? Thế nào lại là bà ấy? Sao bà ấy lại thành mẹ anh Chu chứ? Nếu cô ta biết thì ngày hôm qua đã không làm vậy.
Phùng Xuân Mai và bà Tống vẫn còn ngơ ngác.
"Sao, sao thế?"
Chu Đình Việt dõi theo ánh mắt của cha mẹ và vợ tương lai, nhìn Tống Oanh Oanh, thấy phản ứng của cô ta, sau đó liên tưởng đến những gì mẹ anh nói.
Còn gì không rõ ràng nữa chứ?
Đúng lúc này, Tống Thời Vi "phụt" một tiếng bật cười.
"Bác gái, thứ không phải là người mà bác nói, chẳng phải đang ở ngay sau lưng bác sao?"
"Cái gì?" Phùng Xuân Mai quay đầu lại nhìn phía sau, thấy khuôn mặt đỏ bừng của con gái mình, hiển nhiên là vẻ mặt lo lắng vì đã làm chuyện xấu, bị bắt quả tang.
Trong lúc nhất thời, đầu bà ta giống như bị mìn nổ tung, vang lên ầm ầm, tất cả kế hoạch chuẩn bị trong đầu đều biến mất
"Oanh Oanh, là, là con, đụng sao?"
Đôi mắt Tống Oanh Oanh xấu hổ đỏ hoe.
"Mẹ, không, không phải con cố ý, con, con ... Dì, cháu xin lỗi ”
Thẩm Tú Nga cũng không muốn so đo với bậc con cháu làm gì.
"Không sao, không sao, tôi cũng có trách nhiệm Là tôi lúc ấy không nhìn đường Không thể hoàn toàn đổ lỗi cho con bé ”
Bà cũng rất lịch sự, những lời này chắc chắn đã cho Phùng Xuân Mai một bậc thang.
Bà ta kích động, nhanh chóng đi về phía trước, đẩy Tống Thời Vi ra, nắm lấy tay Thẩm Tú Nga.