⬅ Trước Tiếp ➡
Cô liếc nhìn Quý Yến Lễ, có sắc mặt vô cùng khó coi ở phía đối diện, nói tiếp "Luận về ngoại hình, người yêu của tôi đẹp hơn anh nhiều, còn về mặt công việc, ..."
Ây, cô không biết người trước mặt này đang làm công việc gì.
Chu Đình Việt hiểu ý tứ của cô, nhíu mày cười "Tôi là quân nhân, cán bộ cấp trung đoàn "
Tống Thời Vi vừa nghe vậy liền bật cười, không ngờ anh ở cấp cao như vậy.
"Nhìn xem, nói về công việc, anh cũng không bằng người yêu tôi, dựa vào gì tôi phải quấn lấy anh chứ. Bỏ qua một người có điều kiện tốt như vậy, chạy theo anh? Trừ khi đầu óc tôi có bệnh "
Tống Thời Vi nói xong, khẽ liếc nhìn hai người đối diện, thấy thấy Quý Yến Lễ tức đến đầu sắp bóc khói, trong lòng cô vô cùng vui sướng.
Bây giờ, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi cốt truyện, không muốn làm pháo hôi nữa, muốn tránh xa các nhân vật nam nữ chính trong sách, bảo vệ cái mạng nhỏ, sống quá ngày, sống cuộc sống của chính mình.
Vì vậy, nam nữ chính tốt nhất đứng làm phiền cô, thấy cô thì nên đi đường vòng
Quả nhiên, Quý Yến Lễ đã bị cô chọc đến phát cáụ
Anh ta cứ nhìn Chu Đình Việt ở đối diện, càng nhìn, sắc mặt càng trở nên khó coi.
Dáng dấp anh không tệ, cho dù anh ta cố gắng tìm một cái mụn trên mặt, cũng không thể tìm ra, càng không nhắc đến khí chất và dáng người rắn rỏi của anh, điều mà anh ta có thúc ngựa cũng không thể bắt kịp.
Ngoài ra, anh là một cán bộ cấp trung đoàn, mạnh hơn nhiều so với một thợ nguội cấp hai trong một nhà máy máy móc.
Thợ nguội là nhân viên phụ trách thực hiện các phương pháp gia công cơ khí cắt gọt bằng tay đòi hỏi độ chính xác cao mà máy móc không thực hiện được để lắp ráp, sửa chữa… sản phẩm cơ khí và chế tạo máy.
Nhưng khi nghe thấy Tống Thời Vi vẫn luôn đuổi theo anh ta, đột nhiên hạ anh ta xuống, trong lòng anh ta cảm thấy rất xấu hổ.
Đặc biệt là khi anh ta quay đầu lại, thấy Khương Hân Hân cũng đang nhìn Chu Đình Việt ở đối diện, trong mắt không giấu được sự tán thưởng.
Tâm trạng ngay lập tức càng tồi tệ hơn, ngay cả cơm cũng không muốn ăn, lập tức kéo Khương Hân Hân rời đi.
Khi đi ngang qua Tống Thời Vi, bước chân anh ta dừng lại, sâu xa liếc nhìn cô một cái, rồi sải bước rời đi.
Tống Thời Vi thấy bọn họ đã đi ra khỏi nhà hàng, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Quá tốt rồi Quá tốt rồi Cuối cùng đã đi ? ? ^o^? ?
Hôm nay, trong sách cũng không có viết Quý Yến Lễ sẽ đưa Khương Hân Hân đi ăn chỗ này, vì vậy cô mới sắp xếp xem mắt ở đây, không nghĩ tới ngày hôm qua cô cố ý bỏ qua nội dung cốt truyện chạy tới đây.
Nội dung cốt truyện gốc là ngày hôm qua cô phải đến trung tâm thương mại, nhìn thấy Quý Yến Lễ mua khăn quàng cổ cho Khương Hân Hân, cô lập tức ghen tị, đi lên giật lấy chiếc khăn quàng cổ.
Nhìn thấy đôi mắt của Khương Hân Hân uất ức đỏ bừng, Quý Yến Lễ chế giễu cô, khiến trong lòng cô nhất thời khó chịu, đẩy Khương Hân Hân một cái, cô ta không đứng vững, trán đập vào quầy, lập tức biến dạng.

⬅ Trước Tiếp ➡