Chương 11
Tại niên đại thiếu thốn vật tư y tế này, rất ít gia đình chuẩn bị sẵn thuốc men trong nhà. Thuốc men lại không phải nhu yếu phẩm hàng ngày, cất giữ lâu ngày rất dễ bị quá hạn, lúc đó cũng chỉ có thể vứt đi. Mọi người đều cảm thấy như vậy rất lãng phí, bình thường khi sinh bệnh thì tới bệnh viện khám bệnh, trong nhà không dự phòng thuốc men gì cả.
Thuốc hạ sốt thông qua toát mồ hôi, khuếch trương mạch máu, thúc đẩy quá trình tản nhiệt để hạ nhiệt độ.
Hạ nhiệt độ vật lý cũng cùng nguyên lý như vậy.
“Chị để tôi bế con bé cho. Chuẩn bị chút nước ấm lại đây.”
Nguyễn Tử Mạt ôm cô bé, quay sang nói với Lâm Nam Yến.
Lâm Nam Yến vội vàng đi lấy hai bình nước nóng.
Sau khi điều chỉnh nhiệt độ nước phù hợp, Nguyễn Tử Mạt đặt cô bé vào trong bồn nước. Tắm nước ấm giúp xúc tiến tuần hoàn máu, gia tăng diện tích tản nhiệt.
“Có rượu mạnh không?”
Trời tối đi kiếm đá lạnh rất khó, vậy chỉ có thể dùng rượu mạnh.
Lâm Nam Yến không biết nên làm gì, nghe thấy Nguyễn Tử Mạt hỏi liền vội vàng đáp, “Có, có, có, để tôi đi lấy.”
Lâm Nam Yến cầm rượu mạnh tới. Nguyễn Tử Mạt bảo cô ấy nhúng chiếc chăn vào rượu mạnh, sau đó đắp lên trán của đứa bé, cứ vậy lặp lại vài lần để hạ nhiệt độ.
Hai đứa nhỏ bên kia rất ngoan, biết người lớn không rảnh để ý tới bọn họ, vậy nên đã bò lên trên giường ngủ không biết từ bao giờ.
Ngay từ đầu Lâm Nam Yến còn gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, hoang mang lo sợ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Nguyễn Tử Mạt, chỉ huy đâu vào đấy, như một chiếc định hải thần châm, Lâm Nam Yến dần dần ổn định tâm thần, trái tim nôn nóng cũng dần bình tĩnh trở lại.
Sau một đêm bận rộn, đến khoảng ba giờ sáng, nhiệt độ cơ thể của cô bé mới hoàn toàn trở lại bình thường.
Lúc này Lâm Nam Yến mới hoàn toàn yên tâm.
Nguyễn Tử Mạt bước vào phòng hai đứa nhóc đang ngủ, nhìn thấy Tiểu Bảo đá tung chăn sang mép giường, cuộn tròn ngủ ngon lành, miệng còn mút ngón tay nhỏ.
Tư thế ngủ cuộn tròn là dấu hiệu của sự khuyết thiếu cảm giác an toàn cực độ.
Cô thở dài một hơi, khom lưng xuống kéo chăn lại, đắp lên người cậu nhóc cẩn thận, sau đó rút ngón tay ra khỏi miệng cậu nhóc. Ngón tay có rất nhiều vi khuẩn, hài tử cắn ngón tay rất dễ sinh bệnh.
Lâm Nam Yến lặng lẽ đi vào, thấp giọng hỏi, “Không đưa Tiểu Bảo về sao?”
“Không được.”
Nguyễn Tử Mạt lắc đầụ
Hiện tại Tiểu Bảo rất kháng cự cô, mạnh mẽ dẫn cậu nhóc trở về sẽ chỉ khiến cậu nhóc sinh ra tâm lý phản nghịch.
Lâm Nam Yến cũng rõ ràng đạo lý này, không tiếp tục đề tài này nữa.
Hai người cùng nhau rời khỏi phòng.
Lâm Nam Yến cảm kích nắm lấy tay của Nguyễn Tử Mạt, “Lão Trương không về nhà, hẳn là đang làm nhiệm vụ khẩn cấp. Cũng may đêm nay có cô ở, bằng không Thiến Thiến nhà tôi…… Thiến Thiến nếu có mệnh hệ gì, tôi cũng không thiết sống nữa.”
Cô ấy cảm giác được Nguyễn Tử Mạt thay đổi, vậy nên cách nhìn của cô ấy đối với cô cũng thay đổi.
Tối hôm qua Thiến Thiến sinh bệnh, cô thật sự không có cách nào, còn chờ mong lão Trương về nhà nghĩ cách, kết quả lão Trương không trở về. Nếu Nguyễn Tử Mạt không ở, cô ấy thật sự không dám tưởng tượng Thiến Thiến sẽ như thế nào.