⬅ Trước Tiếp ➡

Cô kéo Tiểu Bảo qua, lau nước mắt cho cậu nhóc, khẽ dỗ dành, “Tiểu Bảo còn chưa ăn bánh bí đỏ của mẹ mà, sao mẹ có thể đưa cho người khác ăn được chứ.”
Tiểu Bảo thấy mình hiểu lầm cô, ngừng rơi nước mắt, hơi ngượng ngùng đứng dậy.
Nguyễn Tử Mạt nhéo nhéo gương mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc, cậu nhóc cũng không tránh đi nữa.
“Nam Yến, lấy bánh bí đỏ ra đi, đưa cho đứa nhỏ ăn.”
Nguyễn Tử Mạt quay đầu nói với Lâm Nam Yến.
Lâm Nam Yến đi vào bếp lấy bánh bí đỏ ra.
Nguyễn Tử Mạt mang theo rổ đi ra ngoài, tặng ốc đồng cho mấy tẩu tử lúc trước giúp cô nói chuyện.
Cô vừa quay lại, Lâm Nam Yến đã kéo cô qua vui vẻ nói, “Tôi hôm qua lão Trương nhà ta gọi điện về rồi, nói đã giúp cô giải thích với doanh trưởng Lệ rồi.”
Nguyễn Tử Mạt mơ màng, “Ồ…”
Lâm Nam Yến tiếp tục nói, “Cô yên tâm, tôi bảo lão Trương nhà tôi đi nói với doanh trưởng Lệ, giúp cô nói tốt, bảo anh ấy bỏ suy nghĩ ly hôn đi.”
“…” Nguyễn Tử Mạt, cực kỳ không cần đâụ
Nhưng lời trong lòng này cũng không dễ nói ra.
Cô chỉ có thể im lặng.
Tiểu Bảo lén nhìn Nguyễn Tử Mạt, người phụ nữ xấu xa đang sợ ba sẽ ly hôn nên đau khổ sao?
Hừ, ai bảo trước kia cô đối xử không tốt với cậu, bây giờ biết lỗi rồi chứ.
Một tháng saụ
Nguyễn Tử Mạt tính xong sổ sách, lòng bò một đồng một suất, chia đều mỗi ngày bán được 30 suất, một tháng ba mươi ngày, cộng sổ 900, trừ phần chi tiêu,, nguyên vật liệu, tiền mua thêm than hòn các loại, thì buôn bán lãi được 500.
Nghĩ đến mỗi ngày Lâm Nam Yến đều đến đây vào giữa trưa giúp cô đẩy xe, còn giúp cô chăm sóc con, cô lấy ra một trăm đồng, đến nhà Lâm Nam Yến.
“Mỗi ngày cô đều giúp tôi chăm sóc Tiểu Bảo, một trăm đồng này cô nhận lấy đi.”
Nguyễn Tử Mạt đặt một trăm vào trong tay Lâm Nam Yến.
“Chuyện này sao mà được, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đâu cần nhiều tiền như vậy.”
Lâm Nam Yến vội đẩy lại.
Nhiều tiền như vậy, cô ấy rất ngại lấy, tiền trợ cấp của lão Trương nhà cô ấy cũng chỉ có 48 đồng.
“Đối với cô mà nói là chuyện nhỏ, nhưng với tôi mà nói thì rất quan trọng, không có cô giúp tôi, tôi cũng không biết phải làm sao bây giờ, còn cả tình nghĩa mà cô giúp đỡ tôi cũng rất nặng, cho nên số tiền này, cô nhất định phải nhận.”
Nguyễn Tử Mạt nhét tiền vào trong tay Lâm Nam Yến, không cho cô ấy cơ hội từ chối đã chạy mất tăm.
Mỗi ngày kiếm tiền, niềm vui còn hơn cả thành thần.
Nguyễn Tử Mạt nhanh chóng đi vào trong nhà, vươn tay đẩy cửa lớn ra, hoàn toàn quên mất trước kia cô rời đi đã khóa cửa rồi.
Cửa vừa mở, Nguyễn Tử Mạt trợn tròn mắt.
Một người đàn ông cao lớn điển trai, cánh tay trần, làn da màu đồng thau đang múc nước dội lên người, cơ bắp trên cánh tay phồng lên, cơ ngực phạp phồng theo động tác của anh, dòng nước uốn lượn chảy theo đường cong cơ thể anh, không trượt vào trong quần lót bên hông.
Từng múi cơ bụng rắn chắc tràn đầy cảm giác mạnh mẽ.
Đây là cái gọi là eo của công cẩu sao.
Hai chân thon dài bọc trong chiếc quần quân đội.
Người đàn ông này không chỉ có dáng vẻ điển trai, mà dáng người cũng hoàn hảo như vậy.
Nguyễn Tử Mạt đỏ mặt, nhìn chằm chằm cơ thể của người đàn ông.
Lệ Kình Liệt cảm nhận được ánh mắt nóng rực, anh quay đầu nhìn qua, đối diện với tầm mắt của Nguyễn Tử Mạt.
Nhìn trộm cơ thể của người ta lại bị bắt được, chuyện này khá là xấu hổ.
“Anh về rồi à.”
Nguyễn Tử Mạt nâng tay, xấu hổ chào hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡