⬅ Trước Tiếp ➡

Sau lần đó, Tôn Hương Vận không từ chối cô ngoài cửa nữa, cũng nhận đồ ăn mà cô làm, đồng ý trò chuyện với cô, lấy một ít sách của mình ra cho cô xem.
Những chuyện đó Lệ Kình Liệt không biết.
Lệ Kình Liệt cảm thấy ngạc nhiên vì Tôn Hương Vận lại đồng ý qua lại với Nguyễn Tử Mạt, nhưng vẫn biết lời cô nói là thật.
Cô không cần phải nói dối làm gì, dù sao vừa ra ngoài hỏi là biết thật giả.
Nguyễn Tử Mạt thấy vẻ sắc bén trong mắt Lệ Kình Liệt biến mất, cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, “Cả người anh đều ướt, mau đi thay quần áo đi, đừng để bị bệnh.”
Lệ Kình Liệt không để tâm đến lời nói của Nguyễn Tử Mạt, tố chất cơ thể của anh tốt, khi có nhiệm vụ phải ra ngoài, cần ẩn núp che giấu, ngâm mưa hai ngày hai đêm cũng chỉ là chuyện nhỉ.
“Đợi chút, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cô.”
Lệ Kình Liệt nghiêm mặt nói với Nguyễn Tử Mạt.
“Được, tôi chờ anh.”
Nguyễn Tử Mạt cười gật đầu, cô biết anh muốn bàn chuyện ly hôn với cô.
Trong lòng cô rất là vui, sau khi ly hôn, cô không bao giờ sợ Lệ Kình Liệt phát hiện bí mật của cô nữa.
Hơi thở của người đàn ông này quá mức mạnh mẽ rồi, đối mặt với người như vậy, Nguyễn Tử Mạt cảm thấy áp lực, khí thế chém giết từ chiến trường ra, không phải thứ người bình thường có thể chịu được.
Lệ Kình Liệt nhìn nụ cười trên mặt Nguyễn Tử Mạt, ánh mắt dần lạnh lẽo đi, sau khi ly hôn với anh, người phụ nữ này có thể ở cùng với người đàn ông bên ngoài của cô rồi.
Tuy rằng không thích cô, nhưng trong khi kết hôn bị vợ ngɵạı tình vẫn cảm thấy chán ghét.
Cả người anh lạnh lẽo, xoay người đi vào phòng.
Không đến vài phút, Lệ Kình Liệt đã thay một bộ quân trang sạch sẽ khác, đi tới.
Vừa đi ra, anh đã thấy Nguyễn Tử Mạt đang ngồi trước bàn, cô cầm một tờ báo để đọc, ánh nắng trước cửa sổ chiếu lên người cô, cả người đều thật là dịu dàng.
Biết cô tốt nghiệp cấp hai, anh không kinh ngạc với việc cô biết chữ đọc báo.
Lệ Kình Liệt nhíu mày, nhớ tới lời của Trương Thiết Quân, nói Nguyễn Tử Mạt thay đổi rồi, anh không tin, Nguyễn Tử Mạt làm người như thế nào, anh rõ hơn bất cứ ai.
Người phụ nữ này rất biết giả vờ.
Nguyễn Tử Mạt cảm nhận được ánh mắt của Lệ Kình Liệt, cô bỏ tờ báo trên tay xuống, xoay người, đặt tay lên hai chân, ngồi ngay ngắn lại, vẻ mặt nghiêm túc, “Có gì muốn nói, anh nói đi.”
Cô cố gắng nhịn mới không giương khóe miệng lên.
Lệ Kình Liệt khẽ gật đầu, kéo một cái ghế qua, sải chân ngồi xuống, dáng người anh cao ngất như cây tùng, nhìn thấy anh là nghĩ ngay đế bốn chữ chính khí nghiêm nghị.
Lệ Kình Liệt quyết đoán, đi thẳng vào vấn đề, “Tôi đã nói với lãnh đạo tình huống của chúng ta, ông ấy đồng ý chuyện tôi ly hôn.”
Thật ra lãnh đạo cấp trên của anh vẫn rất tiếc vì anh lấy một người phụ nữ đã có chồng như vậy, đánh mất cơ hội thăng làm phó đoàn trưởng, mỗi lần lãnh đạo uống say đều lôi ra nói, cảm thấy không đáng thay anh.
“Đây là báo cáo ly hôn của tôi, cô xem xem có vấn đề gì không, không có vấn đề thì tôi sẽ đi báo cáo.”
Lệ Kình Liệt đưa bản kê khai cho cô.
Nguyễn Tử Mạt nhận lấy, nhìn qua một lượt, Lệ Kình Liệt thật sự rộng lượng, đã bắt được chuyện nguyên thân vượt giới hạn rồi, cái dáng vẻ này của nguyên thân, người đàn ông kia chưa từng có quan hệ thân mật với cô, nhưng cũng đã là ngɵạı tình rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡