⬅ Trước Tiếp ➡

Ánh mắt Lệ Kình Liệt dừng trên người Nguyễn Tử Mạt càng lúc càng sắc bén.
Thấy Nguyễn Tử Mạt không nói gì, Lệ Kình Liệt cười lạnh một tiếng, không tìm ra cớ chứ gì.
Nguyễn Tử Mạt sợ hãi liếc mắt nhìn Lệ Kình Liệt một cái, nhỏ giọng nói thầm, “Ngày đó dáng vẻ anh tức giận, giống như một con hổ muốn ăn thịt người, rất đáng sợ, tôi rất sợ, không dám giải thích.”
Lệ Kình Liệt nghẹn lại, ngày đó nghĩ đến chuyện cô muốn bán con, anh quá mức tức giận, hận không thể bóp chết cô, nhưng cuối cùng anh nhịn lại, không động đến cô một phân nào.
“Người đàn ông kia không phải kiểu mà tôi thích, tôi thích người mặt mũi điển trai thân thể cường tráng, dáng người tốt, có lòng cầu tiền, có trách nhiệm…”
Nguyễn Tử Mạt thấy Lệ Kình Liệt còn chưa tin, tiếp tục nói, chuyên chọn những mặt tương phản với Đường Thiên Vũ kia mà nói.
Lệ Kình Liệt dần đứng lên, chớp mắt nhìn Nguyễn Tử Mạt một cái, tất cả những điều cô nói đều hướng về phía anh, người phụ nữ Nguyễn Tử Mạt này vẫn còn thích anh.
Anh cầm đơn xin báo cáo ly hôn, sải bước rời đi, sợ chậm trễ một phút đồng hồ thì người phụ nữ này sẽ đổi ý.
Nguyễn Tử Mạt đột nhiên bị trừng mắt một cái, vẻ mặt cô mê mang.
Không biết Lệ Kình Liệt bị làm sao thế, đang nói chuyện rất bình thường, sao người này lại đột nhiên tức giận?
Nhưng cũng may hai người sẽ ly hôn, giải thoát rồi.
Đàn ông ấy à, chưa bao giờ nằm trong kế hoạch cuộc đời của cô.
Sau khi ly hôn, cô thuê một căn phòng ở trên thành phố, toàn tâm toàn ý kiếm tiền.
Lệ Kình Liệt nhíu mi, sắc mặt sa sầm, bước đi như bay ra khỏi đại viện gia đình.
Ở cửa của đại viện gia đình có một chiếc xe ieep đỗ ở đó, hai người đàn ông trẻ tuổi điển trai, cao như tùng bách đang dựa lên xe.
Hai người này là bạn tốt lâu năm của Lệ Kình Liệt.
Người đàn ông trông còn đẹp hơn cả con gái, vẻ đẹp có vài phần âm nhu tên là Cố Vân Đình, là một phó doanh trưởng, làm việc dưới trướng Lệ Kình Liệt.
Người dáng vẻ chính khí, phong độ nhanh nhẹn tên là Ngụy Cẩm Vinh, con trẻ đã là phó đoàn trưởng, không cùng một đơn vị.
Thấy Lệ Kình Liệt đi ra, Cố Vân Đình ném điếu thuốc trên miệng xuống, đi đến chỗ Lệ Kình Liệt, “Thế nào? Người phụ nữ Nguyễn Tử Mạt kia có phải không chịu ly hôn không? Hay cô ấy muốn dùng công phu sư tử ngoạn, đòi toàn bộ gia sản của cậu?”
Lệ Kình Liệt không nói gì, đi vòng qua Ngụy Cẩm Vinh đang ồn ào, mở cửa xe ra, chân dài đạp một cái, lên xe.
Ngụy Cẩm Vinh cũng mở cửa xe ra, đi lên xe theo.
“Sao không trả lời tôi, chẳng lẽ kết quả còn tệ hơn cả tôi nghĩ sao?”
Cố Vân Đình sờ cằm, nhìn xe ieep, hơi đăm chiêụ
“Cậu có lên xe hay không đây, nếu không lên thì chúng tôi xuất phát đây.”
“Tôi tới liền nè.”
Cố Vân Đình cười chạy tới, mở cửa sau xe ra.
Sau khi lên xe, Cố Vân Đình vẫn nhìn Lệ Kình Liệt với ánh mắt đồng tình, tiền đồ của Lệ Kình Liệt đều bị kẻ mập chết tiệt kia làm lỡ.
“Kình Liệt, cậu khó khăn quá rồi, loại phụ nữ như Nguyễn Tử Mạt này khiến người ta không chịu đựng nổi dù chỉ một ngày, haiz, nếu không tôi đưa biện pháp cho cậu, khiến cô ấy mau chóng đồng ý ly hôn.”
Cố Vân Đình vươn tay vỗ vỗ bả vai của Lệ Kình Liệt.
Ngụy Cẩm Vinh ngồi trên ghế phó lái nhíu mày lại, quay đầu, “Cậu đừng có xằng bậy.”


⬅ Trước Tiếp ➡