Chương 41
Bên ngoài đều lan truyền tin đồn cô yêu Lệ Kình Liệt như mạng, vì người đàn ông này mà biến thành một con cọp mẹ, mỗi ngày đều há mồm mắng những cô gái tɾong đoàn văn công.
Lúc cô và Lệ Kình Liệt ly hôn, Tôn Hương Vận nhất định sẽ cho rằng Lệ Kình Liệt không cần cô, bắt nạt cô.
Cuộc hôn nhân này cần ly hôn càng sớm càng tốt, để tránh xảy ra những rắc rối khác.
“Đây là âm mưu cuối cùng của cô sao, Nguyễn Tử Mạt, hiện tại cô thông minh hơn nhiều rồi đấy.”
Ánh mắt Lệ Kình Liệt sắc bén nhìn về phía Nguyễn Tử Mạt.
“……” Nguyễn Tử Mạt.
Cho dù vừa rồi Tôn Hương Vận nói như vậy, anh cũng không nên có dáng vẻ này mới đúng, dù sao báo cáo ly hôn cũng nộp lên rồi, rất nhanh hai người họ có thể ly hôn, về lời nói của Tôn Hương Vận thì anh chỉ nghe một chút là được.
Ấn tượng tốt đẹp của cô với anh lúc trưa cũng không còn nữa.
“Lệ Kình Liệt, anh là một người đàn ông, có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra, tôi không có thời gian và sức lực để cùng anh chơi trò đoán suy nghĩ.”
Nguyễn Tử Mạt trừng mắt nhìn lại, khí thế cũng không hề chịu thua.
Lệ Kình Liệt tức giận trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi nói “Chẳng lẽ không phải cô chạy đến tìm chị dâu, nhờ chị ấy đi xin chính ủy chặn lại đơn xin ly hôn sao.”
“Cái gì Tôi không hề nói những lời như vậy, cũng chưa bao giờ làm như vậy, anh không thể vu oan cho tôi như vậy được…….”
Nguyễn Tử Mạt sửng sốt, hai mắt trợn tròn.
Không ly hôn không được.
Lệ Kình Liệt cho rằng Nguyễn Tử Mạt lại muốn giở trò, anh lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, sau đó quay người rời đi.
Nguyễn Tử Mạt đứng phía sau tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, cái đồ xấu tính này, cũng không để người ta nói hết lời.
Lệ Kình Liệt quay trở về bộ đội, giận dỗi mấy ngày, Nguyễn Tử Mạt cũng mặc kệ anh, tiếp tục sự nghiệp kiếm tiền của mình.
Áp suất thấp trên người của Lệ Kình Liệt khiến hầu hết người tɾong quân đoàn không ai không biết anh đang tức giận, binh lính dưới trướng của anh là người khổ nhất, phải chịu những bài huấn luyện khó nhất, nguy hiểm nhất, nhiệm vụ huấn luyện cũng nhiều gấp năm lần so với các đội khác, vừa về đến phòng lập tức lăn ra ngủ, ngay cả thời gian để tắm rửa cũng không có.
Có người thật sự không chịu nổi nữa, lén đi tìm phó doanh trưởng Cố Vân Đình.
Cố Vân Đình đi vào sân tập, lập tức nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Lệ Kình Liệt, anh ấy đi đến nói “Đã nhiều ngày như vậy, cơn tức của anh vẫn chưa nguôi à, nói xem xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lệ Kình Liệt kể về chuyện báo cáo ly hôn bị chính ủy chặn lại, cùng với những lời nói của chính ủy.
Cố Vân Đình xoa xoa cằm, “Chính ủy nói rất đúng.”
Lệ Kình Liệt cau mày, nhìn về phía Cố Vân Đình với ánh mắt cực kỳ áp lực.
“Anh đừng có nhìn tôi như vậy.”
Cố Vân Đình đứng lên một kệ gỗ, nói tiếp “Anh nhất phải tin tưởng những điều này, đã từng có một chính ủy của một căn cứ, ông ta cũng ly hôn, cho nên cho dù năng lực của ông ta có xuấtsắc đến đâu nhưng cơ hội vẫn bị trao cho những người có năng lực không bằng ông ta. Chính là bởi vì ông ta ly hôn, cho nên cấp trên cho rằng phương diện đạo đức của ông ta có khuyết điểm, nên khi có cơ hội tăng chức đều sẽ ưu tiên cho những người lính có gia đình hòa thuận, nếu không dựa vào năng lực kia của ông ta, trước lúc nghỉ hưu cũng có thể lên làm tư lệnh.”