Chương 50
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Lệ Kình Liệt cũng không có biểu tình gì, nhưng hai hàng lông mày lại cau chặt.
Anh thực sự rất muốn ly hôn, nhưng nghĩ đến những chuyện xảy ra với chính ủy ở căn cứ kia khiến tɾong lòng anh lại có chút do dự, anh cố gắng như vậy, trên chiến trường liều mạng chém giết, bởi anh là người có tham vọng.
Tục ngữ nói, người lính không muốn làm tướng quân không phải người lính tốt.
Điều này không có gì đáng xấu hổ.
Chỉ khi có tham vọng và mục tiêu, anh mới có thể h0àn thiện bản thân, đạt được quyền lực bằng khả năng của mình cũng không phải là điều gì đáng xấu hổ.
“Lệ Kình Liệt, chính anh là người đã nói muốn ly hôn.”
Nguyễn Tử Mạt sợ Lệ Kình Liệt hối hận, cô có chút lo lắng kéo tay anh.
“Hai người còn có một đứa con 3 tuổi, thằng bé còn rất nhỏ, nếu như hai người ly hôn, vậy đứa trẻ phải làm sao bây giờ.”
Lúc này Tôn Hương Vận mới lên tiếng.
Nguyễn Tử Mạt im lặng, tɾong khoảng thời gian ở chung với Tiểu Bảo, cô cũng có chút cảm tình với đứa trẻ đáng yêu đó, có lẽ đời này cô sẽ không còn đứa con nào khác, Tiểu Bảo sẽ đứa con duy nhất của cô, cô thực sự có chút không muốn rời xa Tiểu Bảo.
Nhưng điều này cũng chưa đủ để khiến cô từ bỏ ý định ly hôn.
“Trở về suy nghĩ kỹ một chút đi, nếu như thật sự vẫn muốn ly hôn, thì lại đến tìm anh, lần này anh chắc chắn sẽ không ngăn cản nữa.”
Nguyễn Tử Mạt còn muốn nói gì khác, nhưng Bàng Chính Thao đã lên tiếng trước.
“Nhanh về nhà đi, đứa trẻ còn đang ở nhà đợi hai người đấy.”
Tôn Hương Vận uyển chuyển lên tiếng đuổi người.
“Đúng vậy.”
Lệ Kình Liệt lên tiếng.
Nguyễn Tử Mạt và Lệ Kình Liệt lần lượt bước ra khỏi nhà chính ủy.
Nguyễn Tử Mạt quay người lại, dùng giọng điệu không vui nói với Lệ Kình Liệt “Lần này anh đã tin những gì tôi nói rồi chứ, truyện ly hôn này, tôi cũng không giở trò gì sau lưng cả.”
Lệ Kình Liệt đón lấy ánh mắt của cô, trịnh trọng xin lỗi “Rất xin lỗi, lần này là do tôi hiểu lầm cô.”
“Ách……”
Lệ Kình Liệt nghiêm túc nói xin lỗi như vậy, khiến Nguyễn Tử Mạt có chút không biết phải làm sao.
Nguyễn Tử Mạt quay đầu đi, tránh đi ánh mắt của anh.
Người đàn ông này nói lời xin lỗi có cần phải nghiêm túc và trang trọng như vậy không? Quá mức chân thành, rõ ràng chỉ là một chuyện nhỏ nhưng anh nói xin lỗi như vậy, trái lại khiến cô cảm thấy ngại ngùng, cảm thấy bản thân giống như có chút tính toán chi li.
Nguyễn Tử Mạt bối rối đổi chủ đề “Lệ Kình Liệt, anh đã nói đồng ý ly hôn, quân nhân nói lời phải giữ lời.”
Lệ Kình Liệt im lặng một lúc sau đó mới "Ừm’ một tiếng.
Nguyễn Tử Mạt thấy anh do dự, cau mày, ánh mắt không vui trừng anh “Ai không ly hôn, người đó là cún con.”
“……” Lệ Kình Liệt.
Nguyễn Tử Mạt cũng không đợi anh trả lời, trực tiếp chạy về nhà.
Lệ Kình Liệt nhìn bóng dáng vội vàng hấp tấp của cô, cô không phải thích anh sao, sao bây giờ lại giống như gấp gáp muốn ly hôn vậy?
Chẳng lẽ chuyện xảy ra ở ga tàu là thật? Cô thích người đàn ông khác, lần đó cô thật sự muốn bỏ đi the0 người đàn ông khác.
Trong đôi mắt thâm thúy kia khẽ loé lên tia sáng lạnh lẽo
Trở đến nhà.
Nguyễn Tử Mạt đi vào nhà ßếp nấu cơm, ba đứa trẻ đang chơi đùa ngoài sân.
Tối nay nấu bốn món là trứng chiên hẹ, canh đậu hủ cá diếc, thịt khô xào đậu que, cải thìa xào dầụ