Chương 53
Lâm Nam Yến không thể làm gì được hai đứa con mình, đành phải trở về một mình.
Nguyễn Tử Mạt bắt đầu thoa tinh dầu cho Tiểu Bảo.
Đổ tinh dầu lên đầu ngón tay, bôi lên vết sưng tấy của Tiểu Bảo.
""Lạnh lạnh.""
Tiểu Bảo cười.
""Con không được gãi, ngứa thì bôi thuốc.""
Nguyễn Tử Mạt ấn xuống cánh tay đang giơ lên của Tiểu Bảo.
Đã bôi xong thuốc cho Tiểu Bảo.
Nguyễn Tử Mạt hướng về phía hai đứa nhỏ đang chơi đùa hỏi ""Khải Khải, Thiến Thiến, hai đứa có bị muỗi đốt không?""
""Có.""
Thiến Thiến và Khải Khải vừa gãi vừa đi tới.
Hay thật, đều bị muỗi đốt.
Nguyễn Tử Mạt bôi tinh dầu cho bọn chúng, căn dặn, """"Không được lấy tay dính thuốc sờ lên mắt, dính vào mắt sẽ không tốt.""
Cả hai đều ngoan ngoãn gật đầụ
Lệ Kình Liệt đào cây ngải cứu trở về, trồng tɾong sân.
Anh đi đến giếng nước bên kia, đem đế g͙iày dính bùn rửa sạch sẽ.
Nguyễn Tử Mạt thấy bọn trẻ chơi đùa đã mệt, cô mang món thạch sương sáo mà bọn chúng luôn nhớ đến ra,
Trên mỗi bát sương sáo đều có một lớp xoài và dưa hấu, sau đó cho sữa và nước đường vào.
Ba đứa nhỏ rất thích ăn, mỗi đứa cầm một bát, dàn hàng ngồi trên thềm đá.
""Ba, tɾong nhà có sương sáo rất ngon, ba có muốn ăn không?""
Tiểu Bảo đi đến nhìn Lệ Kình Liệt nói.
""Ba không ăn, con ăn đi.""
Lệ Kình Liệt đi về phòng.
""Sương sáo để trên bàn, anh cũng ăn một bát đi, thời tiết nóng quá, ăn giải nhiệt.""
Nguyễn Tử Mạt ngồi trước bàn, thấy anh đi vào thì nói với anh.
Coi như là phần thưởng cho anh buổi tối đi đào ngải cứụ
Lệ Kình Liệt quay đầu nhìn về phía bát sương sáo để trên bàn, trên lớp sương sáo tɾong suốt có thêm một lớp xoài và dưa hấu, bên tɾong còn có nước đường và sữa, trông rất thanh mát và giải nhiệt.
Cuối cùng Lệ Kình Liệt vẫn cầm lấy bát sương sáo đứng ăn, quả thực rất thanh mát giống như anh nghĩ, ăn xong cảm thấy mát hơn không ít.
Quá nóng, Nguyễn Tử Mạt có chút không chịu nổi, cầm lấy đồ ngủ, đi vào phòng tắm tắm rửa.
Cô tắm xong đi ra, đưa Thiến Thiên và Khải Khải về nhà.
Nguyễn Tử Mạt tiếp tục ngồi trước bàn, cầm lấy bút và vở, vẽ vời gì đó.
Lệ Kình Liệt tắm rửa xong cho Tiểu Bảo, nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt vẫn ngồi đó chăm chú vẽ vời tɾong quyển vở, anh đi qua nhìn thấy, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ kinh ngạc.
""Quần áo của Tiểu Bảo là cô thiết kế sao?""
Nguyễn Tử Mạt đang vẽ bản phác thảo thiết kế quần áo, thì đột nhiên nghe một giọng nói, cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt đen láy của Lệ Kình Liệt, nhìn thấy sự thắc mắc tɾong đôi mắt sắc nhọn của anh.
Tim Nguyễn Tử Mạt bỗng chốc đập thình thịch, nguyên thân không biết những thứ này.
Cô chột dạ vén mái tóc dài qua tai, ""Đúng vậy, tôi đọc sách của chị Tôn, cảm thấy hứng thú, liền làm the0.""
Lệ Kình Liệt biết cô và Tôn Hương Vận có mối quan hệ rất tốt, thường xuyên cho cô mượn sách, Tôn Hương Vận lại là hiệu trưởng của một trường đại học, có văn hóa có kiến thức, cũng có thể cô ấy đã dạy cho Nguyễn Tử Mạt một ít.
""Quần áo cô làm cho Tiểu Bảo rất đẹp.""
Lệ Kình Liệt gật gật nữa.
Nguyễn Tử Mạt thở phào nhẹ nhõm, sau này khi ở nhà phải chú ý một chút.
Ở đời trước ngành cô học chính là thiết kế thời trang, cô dựa vào kinh doanh quần áo mà trở nên g͙iàu có, sau này chuyện làm ăn càng lúc càng phát triển.
""Ngủ, ngủ ngon.""
Nguyễn Tử Mạt đóng vở lại, tay cầm vở, đứng dậy đi về phòng ngủ.