Chương 57
Lệ Kình Liệt nhìn thấy bóng lưng cứng ngắc của Nguyễn Tử Mạt, một lúc lâu cũng không thấy cô xoay lại, biết rõ là cô đang xấu hổ, anh hướng ánh mắt sắc bén về phía Cố Vân Đình, ""Gần như vậy.""
Cố Vân Đình che miệng, lúc này mới miễng cưỡng nhịn cười, nhưng khuôn mặt xinh đẹp lại đỏ bừng vì nhịn cười.
Lệ Kình Liệt mở cặp đùi thon thả của mình, bước về phía Nguyễn Tử Mạt.
""Không có chuyện gì chứ?""
Lệ Kình Liệt nói với Nguyễn Tử Mạt, nhưng lại hướng ánh mắt áp bức lên người Đường Thiên Vũ và Thôi Uyển Ninh, ý tứ cảnh cáo cực kì rõ ràng.
Thôi Uyển Ninh thấy Lệ Kình Liệt nhìn về phía mình, tɾong lòng không khỏi mừng thầm, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sắc như dao đang xuyên qua mình, sự vui vẻ trên mặt cô vụt tắt, thay vào đó là sắc mặt tái nhợt.
""Tôi không sao.""
Nguyễn Tử Mạt đang xấu hổ, lắc lắc đầu, không nhìn Lệ Kình Liệt.
Lệ Kình Liệt. thấy Nguyễn Tử Mạt không bị bắt nạt, anh cau mày, nhìn về phía hai người kia, lạnh lùng nói ""Còn chưa cút đi, còn đợi tôi tự tay đưa các người vào đồn cảnh sát.""
Phá hoại hôn nhân của quân nhân là vi phạm pháp luật, mà hai người này còn liên tục gây sự hết lần này đến lần khác.
Đường Thiên Vũ nhìn thấy Lệ Kình Liệt, thì khuôn mặt cũng trở nên trắng bệch, nắm đấm lần trước ở nhà ga xe lửa dường như vẫn còn lưu lại trên người đau nhức âm ĩ, nắm tay kia to như bao cát, chỉ cần một cú đấm, đã làm anh ta gãy xương, phải nằm viện hơn nửa tháng mới khỏi.
Nghe Lệ Kình Liệt lên tiếng, Đường Thiên Vũ giống như xoa dầu vào lòng bàn chân, bỏ Thôi Uyển Ninh lại, nhanh chóng trốn đi.
Thôi Uyển Ninh nhìn thấy Lệ Kình Liệt quan tâm Nguyễn Tử Mạt, anh ấy quan tâm người phụ nữ kia, trước kia anh ċһán ghét cô đến vậy, sao có thể, chắc chắn anh đã bị người phụ nữ này lừa.
Nguyễn Tử Mạt đè nén sự ghen tị như lửa đốt ở đáy lòng, tɾong lòng bực bội muốn chết.
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy Thôi Uyển Ninh dùng ánh mắt oán hận nhìn Lệ Trình Kiệt, giống như Lệ Trình Kiệt phụ lòng cô ta, vừa rồi cô ta còn không biết xấu hổ, cũng ngẩng đầu nhìn về phía Lệ Kình Liệt, muốn tìm ra được một chút phản ứng nào đó từ anh.
""Nếu như cô không biết đường, tôi là cảnh sát sẽ tiễn cô một đoạn đường.""
Khuôn mặt của Lệ Kình Liệt giống như tảng băng ngàn năm, có thể đông cứng người khác.
Lúc này Thôi Uyển Ninh mới xoay người rời đi.
Cố Vân Đình đi tới, đặt tay lên vai Lệ Kình Liệt, nhìn rõ khuôn mặt của Nguyễn Tử Mạt, tɾong mắt Cố Vân Đình lóe lên vẻ kinh ngạc.
Hiện tại Nguyễn Tử Mạt vẫn còn hơi béo, nhưng ngũ quan của cô là một mỹ nhân, nếu như cô h0àn toàn gầy đi, không biết sẽ đẹp đến mức nào.
Trước đâu cảm thấy bạn tốt của mình và Nguyễn Tử Mạt, giống như hoa tươi cắm bãi phân trâu, nhưng tại ngoại hình của bọn họ rất xứng đôi, chẳng trách đứa bé do hai người này sinh ra lại xinh đẹp như vậy, hóa ra Nguyễn Tử Mặt lại béo đến mức không thể nhìn ra vẻ đẹp của cô.
Thế nhưng tính cách của Nguyễn Tử Mạt khiến người bình thường không thể chịu nổi, cho dù có xinh đẹp, cũng không xứng với lão Lệ.
Cố Vân Đình nhìn Nguyễn Tử Mạt nói đùa ""Hai người kia tìm cô làm gì vậy, không phải cô ở bên ngoài mắc nợ tình cảm gì đấy chứ?""