⬅ Trước Tiếp ➡

Mùi thịt xộc vào mũi của Cố Vân Đình, thơ๓ quá. Ánh mắt của Cố Vân Đình rơi vào cánh vịt om trên tay Tiểu Bảo, nuốt nước miếng hỏi, “Cánh vịt này cháu mua ở đâu thế?”
“Không phải mua, là cô ấy làm, ăn rất ngon.”
Tiểu Bảo thấy chú Cố nhìn chằm chằm vào cánh vịt của mình, nhóc liền lui lại hai bước, sợ cánh vịt bị đoạt.
Chú ý tới ánh mắt phòng bị của Tiểu Bảo, Cố Vân Đình đưa tay lên môi, ngượng ngùng ho khan hai tiếng.
“Trong nhà còn không? Anh còn chưa ăn cơm nữa.”
Rất nhanh, Cố Vân Đình nhịn không được nhỏ giọng hỏi Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo thành thật trả lời, “Vẫn còn.”
“Tiểu Bảo lấy một cái cho anh nếm thử được không?”
Cố Vân Đình cười nói.
“Quá cao, cháu không với tới.”
Tiểu Bảo lắc đầụ
“……” Cố Vân Đình.
Anh ấy hoài nghi nhóc con này đang chơi xấụ
“Cháu dẫn chú vào nhà lấy.”
Tiểu Bảo kéo tay Cố Vân Đình, đôi chân ngắn bước từng bước nhỏ vào tɾong nhà.
Cố Vân Đình ngẫm lại, cũng đúng.
Dù sao Nguyễn Tử Mạt cũng không ở đây.
Tiểu Bảo dẫn Cố Vân Đình vào phòng ßếp.
Một đĩa cánh vịt om đặt ngay trên kệ ßếp.
Cố Vân Đình đang định lấy một cái ra nếm thử, mới vừa vươn tay ra, Nguyễn Tử Mạt liền xuấthiện bên cửa, nghi ngờ mà nhìn chằm chằm bàn tay của Cố Vân Đình, “Anh làm gì đó? Trộm cánh vịt?”
Cố Vân Đình cực kỳ xấu hổ, anh ấy chỉ muốn lấy một cái cánh vịt ra nếm thử, sao tự dưng trở thành trộm cánh vịt rồi?
“Chị dâu, tôi không trộm, tôi đang lấy. Vừa nãy Tiểu Bảo nói với tôi rằng chị dâu làm cánh vịt rất ngon, nói muốn tôi nếm thử, nhưng chiều cao có hạn, bảo tôi tự cầm.”
Cũng may da mặt của Cố Vân Đình đủ dày, tự tin nở một nụ cười vô hại, cộng thêm khuôn mặt đẹp trai, quả thật rất dễ lừa gạt người khác.
Tiểu Bảo nhíu mày, vừa rồi bọn họ có nói như vậy à?
“Chú……”
Tiểu Bảo ngẩng đầu, định nói gì đó.
“Đã biết, cháu cũng có.”
Cố Vân Đình nhanh tay lấy một cái cánh vịt nhét vào tɾong miệng Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo lập tức gặm thịt, đôi mắt mở to.
Sau khi lấy cho Tiểu Bảo một cái, Cố Vân Đình lại cầm lấy thêm một cái nữa, cuối cùng mới ôm Tiểu Bảo đi ra ngoài.
“Chị dâu, cảm ơn cánh vịt của chị. Tôi không ở lại cản trở chị dâu nấu cơm nữa.”
Khi đi ngang qua Nguyễn Tử Mạt, Cố Vân Đình cười nói.
Nguyễn Tử Mạt nhìn toàn cảnh Cố Vân Đình ăn vụng, nhịn không được bật cười. Người này thật đúng là cái kẻ dở hơi, vì một cái cánh vịt om mà gọi cô là chị dâu mấy tiếng liên tiếp. Trước kia người này không thích nguyên thân, vậy nên vẫn luôn gọi cả họ tên của nguyên thân.
Cố Vân Đình ôm Tiểu Bảo đi ra sân liền buông Tiểu Bảo xuống, bắt đầu gặm cánh vịt.
Ăn ngon thật, vừa thơ๓ vừa cay, càng ăn càng cuốn.
Cố Vân Đình từng ăn ở rất nhiều tiệm cơm có tiếng, cái miệng bị dưỡng đến kén chọn. Món ăn bình thường anh ấy còn không thèm nhìn, nhưng cánh vịt om này thực sự rất ngon.
Tiểu Bảo có hai cái cánh vịt, liền không so đo vừa rồi chú Cố lợi dụng͟͟ cậu nhóc nữa.
Cố Vân Đình ăn rất nhanh, một cái cánh vịt tích tắc liền vào bụng, nhưng chút ít đó còn không đủ để nhét kẽ răng.
Anh ấy ngồi xổm xuống, nhìn về phía Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo còn nhỏ, miệng cũng nhỏ nên ăn khá chậm. Cố Vân Đình ăn xong một lúc rồi mà Tiểu Bảo vẫn đang gặm cái thứ nhất chưa hết.
Thấy chú Cố nhìn chằm chằm mình, Tiểu Bảo nhanh trí giấu cánh vịt ra phía sau, vẻ mặt kiên quyết, “Không cho.”
“……” Cố Vân Đình.
Anh ấy là loại người sẽ tranh đồ ăn với trẻ con sao?


⬅ Trước Tiếp ➡