Chương 9
Tiểu Bảo đứng ngoài cửa ngửi thấy mùi hương, rón rén thò đầu lên nhìn phòng bếp.
Thơm quá, trông có vẻ ăn rất ngon.
Tiểu Bảo vuốt cái bụng phẳng lì, liếm môi.
Nguyễn Tử Mạt vừa ngẩng đầu liền thấy cái đầu nhỏ đang ghé vào cạnh cửa, cảm thấy có chút đáng yêu, nhịn không được cười nói, “Đói bụng chưa? Có muốn về nhà ăn cơm không?”
Bị phát hiện
Tiểu Bảo đầu tiên là ngượng ngùng khi bị phát hiện, khuôn mặt nhỏ hơi hồng lên, tiếp theo liền nghiêm mặt, hai mắt đỏ hoe quát Nguyễn Tử Mạt, “Tôi không thèm ăn đồ của cô nấu, tôi biết cô nói dối, tôi mới không phải Tiểu Bảo Bối của cô. Nếu cô muốn bán tôi đi, vậy thì tôi cũng không cần cô nữa.”
Sau khi nói xong, Tiểu Bảo chạy ra khỏi sân nhà.
Nguyễn Tử Mạt mỉm cười, nhóc con này vậy mà rất kiên cường.
Làm canh nấm rơm xong liền đổi nồi khác, đổ dầu vào đợi già, sau đó đổ tỏi băm vào đảo thơm, kế tiếp thêm khoai tây đã xắt sợi vào đảo đềụ Thêm muối, ớt cay, dấm vào, cuối cùng rắc hành lá lên trên rồi múc ra đĩa. Chỉ trong vài phút, một đĩa khoai tây sợi xào chua cay đã hoàn thành.
Sau khi làm đồ ăn xong, Nguyễn Tử Mạt đặt đồ ăn vào giỏ tre.
Cô cầm theo giỏ tre đi đến trước cửa nhà Lâm Nam Yến, thấy cửa không khóa, mấy đứa nhỏ đang chơi đùa trong phòng, cô liền đi vào, “Chị dâu Trương, cửa không khóa, tôi vào nhé.”
Lâm Nam Yến ôm một cô bé đang khóc nháo trong lòng ngực.
Nguyễn Tử Mạt cười nói, “Chị dâu, tôi làm mấy món ăn mang sang cho chị nếm thử.”
Lâm Nam Yến nghe thấy những lời của Nguyễn Tử Mạt, cô ấy rất kinh ngạc, nhìn chằm chằm Nguyễn Tử Mạt. Nguyễn Tử Mạt vậy mà cũng biết tặng đồ cho người khác, mà không phải chỉ biết ôm đồ về nhà mình.
“Làm sao vậy?”
Nguyễn Tử Mạt biết vì sao Lâm Nam Yến lại có phản ứng như vậy, cô cố ý hỏi.
Lâm Nam Yến lấy lại tinh thần, ngượng ngùng nói, “Cảm ơn, bé con nhà tôi sinh bệnh nên cứ đòi ôm mãi thôi, thật sự không thể thoát thân nấu cơm tối. Tôi đang đợi lão Trương về, để anh ấy đến căn tin mua mấy món về ăn tạm.”
“Chị không cần nấu cơm đâu, tôi nấu hơi nhiềụ Đợi tôi về lấy sang đây cùng nhau ăn.”
Nguyễn Tử Mạt về nhà, trực tiếp bưng cả nồi sang.
Lâm Nam Yến lại cảm ơn lần nữa, “Tử Mạt, tối nay thực sự rất cảm ơn cô.”
Bàn đồ ăn này của Nguyễn Tử Mạt giải quyết nhu cầu cấp thiết của Lâm Nam Yến, cô con gái út sinh bệnh muốn cô ấy ôm, một khắc cũng không rời. Vậy nên cô ấy không thể nấu cơm, nhưng không nấu cơm, người lớn trẻ nhỏ đều đói bụng, Lâm Nam Yến quả thực hận không thể có ba đầu sáu tay.
Tuy nói có thể chờ lão Trương trở về lại đến căn tin mua đồ ăn, nhưng bọn nhỏ phải nhịn đói rất lâu, cô ấy lo bọn nhỏ sẽ vì vậy mà đau bụng.
“Không cần cảm ơn, Tiểu Bảo nhà tôi còn ở chỗ chị lâu nữa, để anh chị phải chăm sóc Tiểu Bảo, là tôi phải cảm ơn hai người mới đúng.”
Nguyễn Tử Mạt lấy thức ăn ra khỏi giỏ tre, đặt lên trên bàn cơm.
Canh trứng gà nấm rơm, cá phi lê chưng mơ chua, khoai tây sợi chua cay.
Nhìn qua rất bắt mắt, mùi hương mê người bay ra, khiến người ta nhịn không được mà nuốt nước miếng.
“Tiểu Bảo, tới ăn cơm.”
Nguyễn Tử Mạt vừa múc cơm, vừa nói với Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo vẫn không nhúc nhích. Hừ, nhóc không thèm ăn thức ăn của người phụ nữ kia nấụ
Sau khi Nguyễn Tử Mạt đến, Tiểu Bảo liền xoay người, đưa lưng về phía cô, cả người đều toát ra sự kháng cự đối với Nguyễn Tử Mạt.