"Phong tiểu thư, xin chào!"
Chỉ cần liếc mắt một cái, Phong Tố Cẩn liền biết người trước mặt là ai, chính là đại minh tinh Liễu Thi Nhã vô cùng nổi tiếng gần đây.
Phong Tố Cẩn chỉ cười nhàn nhạt.
"Liễu tiểu thư, cô tìm tôi!"
Ý cười của Liễu Thi Nhã cứng đờ, vốn tưởng rằng cả hai sẽ khách sáo với nhau vài câu, không ngờ chỉ một câu của Phong Tố Cẩn đã đi thẳng vào vấn đề.
"Phong tiểu thư, không giấu gì cô, tôi đã cho người điều tra cô."
Nụ cười trên mặt Phong Tố Cẩn cứng đờ, cô không nói thêm lời nào, cô muốn nhìn xem Liễu Thi Nhã rốt cuộc muốn làm cái gì.
Liễu Thi Nhã thấy sắc mặt Phong Tố Cẩn thay đổi, nghĩ rằng cô sẽ muốn hỏi gì đó, lại không ngờ rằng cô tỏ ra vô cùng trầm ổn, khác xa so với tính cách điều tra được. Cô ta cũng không ngại gì mà tiếp tục nói.
"Phong tiểu thư, tôi nói thật, lấy điều kiện cùng năng lực của cô, muốn đi theo Bắc Thần, thật là không xứng với anh ấy."
"Lúc trước tôi lặng lẽ rời khỏi Lam Bắc Thần, làm anh ấy đau lòng không thôi, cho nên anh ấy mới đến tìm cô, có lẽ là vì muốn chọc tức tôi, ép tôi trở về."
"Hiện giờ tôi đã trở về, cô cũng đừng quấn lấy Bắc Thần nữa, chúng ta làm một điều kiện, tôi sẽ giúp cô trả tiền thuốc men cho cha cô. Tôi nghĩ rằng cô chẳng có lý do gì để mà từ chối đâu."
Phong Tố Cẩn nghe những lời ấy, trong lòng cười lạnh không thôi, không nghĩ tới đại minh tinh Liễu Thi Nhã tốt đẹp lương thiện, lại có thể nói ra những lời chanh chua như thế.
Ngữ khí nói ra đều mang theo hàm ý muốn bố thí cho cô.
"Liễu tiểu thư, cô dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ đồng ý?"
Lúc này, Phong Tố Cẩn đột nhiên muốn cảm ơn Quân Mặc Hàn vì sự tồn tại của hắn, ngay từ đầu nếu không có sự giúp đỡ của hắn, có lẽ bây giờ cô đã trở nên hèn mọn mà chấp nhận yêu cầu của Liễu Thi Nhã.
Editor: Sà
Beta: Tiêu Nguyệt
Khóe miệng Liễu Thi Nhã nâng lên, mang theo một tia khinh thường.
"Phong tiểu thư, dù cho cô cứ tiếp tục dây dưa với Bắc Thần, anh ấy cũng sẽ không thuộc về cô, người anh ấy yêu là tôi, chẳng lẽ cô quên rằng, trước đây ở hôn lễ anh ấy đã từng vứt bỏ cô sao? Chi bằng cô nhận tiền của tôi, sau đó cách xa Bắc Thần một chút."
Phong Tố Cẩn cười một cách lạnh lẽo.
"Liễu tiểu thư, thật không biết cô lấy đâu ra nhiều tự tin như vậy, tôi không chấp nhận điều kiện của cô."
Liễu Thi Nhã nhíu mày, không thể tin được mà nhìn Phong Tố Cẩn.
"Cô nói cái gì?"
Phong Tố Cẩn chắc như đinh đóng cột, ngang nhiên nói.
"Tôi nói là tôi không đồng ý! Tôi không cần Liễu tiểu thư bố thí cho, cô tốt nhất là giữ cho chặt Lam Bắc Thần của cô, nếu không, tâm tình tôi không tốt liền sẽ dây dưa với anh ta đấy. Dù cho người Lam Bắc Thần yêu là cô, nhưng tôi cũng đã ở bên anh ta hai năm, nói không chừng anh ta cũng bắt đầu có tình cảm với tôi rồi!"
Nếu không phải Liễu Thi Nhã nói chuyện khinh người như thế, Phong Tố Cẩn cô cũng sẽ không đối chọi gay gắt như vậy.
Mấy ngày vừa rồi xảy ra quá nhiều chuyện, cô thiếu chút nữa đã bị ép đến đường cùng.