Nghe được lời nói ân cần như thế này, trái tim Phong Tố Cẩn có chút run rẩy.
"Quân tiên sinh, anh... anh biết rồi sao?"
"Ừ, Dạ Tinh đột nhiên muốn điều tra tin tức về Liễu Thi Nhã, anh đương nhiên biết rõ, Liễu Thi Nhã không có tư cách để làm em khổ sở, mau ngủ sớm đi, qua thời gian ngắn sẽ có manh mối."
Trong lòng Phong Tố Cẩn có chút ấm áp, cũng có chút cảm động, cô nhịn không được mà mở miệng hỏi.
"Quân tiên sinh, vì cái gì mà anh lại giúp tôi nhiều như vậy?"
"Giấy chứng nhận kết hôn đã nhận được, em bây giờ đã danh chính ngôn thuận là vợ anh. Anh đương nhiên sẽ không để bất kì kẻ nào bắt nạt em, lần trước anh cũng đã nói, anh sẽ làm một người chồng đủ tư cách."
Một câu nói rất đơn giản, nhưng đã thể hiện tính cách của Quân Mặc Hàn, đó chính là khí phách bênh vực người của mình.
"Quân tiên sinh, cảm ơn anh."
"Nếu thật muốn cảm ơn anh, chăm sóc bản thân cho tốt, mấy ngày sau anh sẽ trở về."
"Vâng."
Sau khi cúp điện thoại, Phong Tố Cẩn vẫn như cũ cầm điện thoại đến xuất thần, nhưng tâm tình của cô đã tốt hơn rất nhiều, khóe miệng của cô nhịn không được mà nâng lên.
Hơn nữa không biết vì sao, cô đột nhiên có chút chờ mong hắn quay về.
Có lẽ, có người ở bên cạnh, thật sự rất tốt.
Về sau, cô cũng không còn cô đơn, cô có một mái nhà, có một người che chở cho cô.
Một đêm mộng đẹp.
Vài ngày sau, Phong Tố Cẩn trải qua kiểm tra định kỳ, cơ thể không có vấn đề gì, cô liền xuất viện.
Vừa bước ra khỏi bệnh viện, có người hung hăng chạy đến, thiếu chút nữa đã đụng vào Phong Tố Cẩn, cuối cùng là do bảo tiêu ngăn cản.
Phong Tố Cẩn chăm chú nhìn vào người đó, thì ra là Tống Thu Doãn.
Cô ta oán hận nhìn Phong Tố Cẩn, lớn tiếng nói: "Tất cả là do cô, Phong Tố Cẩn, con người cô thật độc ác, thế nhưng lại ra tay với Mễ gia, chắc chắn là do cô làm, là do cô... Tôi muốn xé xác cô ra..."
"Phong Tố Cẩn, cô thật đúng là có năng lực, cô ở quán bar thông đồng với đàn ông, sau đó có bản lĩnh liền ra tay với Mễ gia, có đúng không?"
✬✬✬✬✬✬
Hãy vote cho mỗi chương truyện để làm động lực cho editor ♥
Editor: Sà
Beta: Tiêu Nguyệt
Phong Tố Cẩn nhíu mày nhìn Tống Thu Doãn.
"Cô nói cái gì tôi nghe không hiểu, sự việc của Mễ gia thật sự không liên quan đến tôi!"
Tống Thu Doãn hiển nhiên không tin.
"Phong Tố Cẩn, cô không cần phải giả mù sa mưa, là do cô, cô làm cho ông ngoại tôi phải nhập viện, ba mẹ tôi cả ngày cãi nhau cùng vì chuyện này... Tôi muốn giết cô..."