⬅ Trước Tiếp ➡
——* ——
 
Sáng sớm ngày hôm sau, Mạc Cửu tỉnh lại trong khách sạn đã không thấy người đàn ông kia nữa.
 
Toàn thân cô giống như bị xe cán qua, đau buốt nhức nhối không còn chút sức nào, xoa cái eo nhỏ mỏi nhừ, cô mơ mơ màng màng ngồi dậy.
 
Đầu giường có để một bộ quần áo mới, đầy đủ phụ kiện từ trong ra ngoài khiến Mạc Cửu sững sờ, đây là người đàn ông kia mua cho mình sao?
 
Không nghĩ tới người lạnh lùng bá đạo như vậy lạnh lại cũng có một mặt tỉ mỉ như thế.
 
Lần đầu tiên, Mạc Cửu cảm nhận được một loại cảm giác gọi là cảm động.
 
Cô mờ mịt ngẩng đầu lên, sau khi xác định kim đồng hồ đã chỉ hướng mười một giờ lúc, cô bỗng nhiên tỉnh táo lại!
 
Khốn kiếp! Suýt nữa quên mất chuyện chính!
 
Cô không lo được thân thể đau buốt nhức nhối, cũng không lo được phải bi thương vì chính mình đã mất đi trinh tiết, cầm quần áo mặc vào, vụt một cái nhảy từ trên giường xuống, ai ngờ hai chân như nhũn ra, thiếu chút nữa đã ngã quỵ.
 
A, ngày hôm qua người đàn ông kia rốt cuộc đã làm mấy lần!
 
Đang mắng, cô đột nhiên nhìn thấy có đồng tiền mệnh giá hai trăm nghìn trên bàn trà.
 
Trái tim hơi co lại, tự nhiên sinh ra một loại cảm giác bị sỉ nhục.
 
Đơ người mất nửa phút, cô tự giễu cười, người đàn ông kia dù như thế nào, đến cùng vẫn cho rằng mình là gái, chỉ là chẳng lẽ một đêm của mình cũng chỉ giá trị hai trăm nghìn thôi sao?
 
Tức giận thì tức giận, tự giễu thì tự giễu, cuộc sống còn phải tiếp tục, Mạc Cửu cảm thấy mình không cần thiết bỏ qua tiền.
 
Chạy vội tới phòng tắm, cầm túi xách cùng chiếc điện thoại đã vỡ thành mấy mảnh, cô vội vàng mở cửa phòng lao ra.
Lần đầu gặp mặt (14)  
Vốn luôn luôn thần kinh không ổn định nên cô không nhìn thấy, trên bàn trà phía dưới đồng tiền, có để một tờ giấy cùng một dòng chữ rồng bay phượng múa:
 
“Cầm tiền đi ăn sáng, cơm trưa chờ tôi. Long Kình Thiên.”
 
Chữ viết trầm ổn, giống như con người anh, lãnh khốc, bá đạo.
 
——* ——
 
Thứ hai, cần phải đi học.
 
Từ khách sạn chạy ra, Mạc Cửu bắt một chiếc taxi, vừa định xuất phát thì nghe được sau lung truyền đến từng tiếng bước chân chỉnh tề, Mạc Cửu mãnh liệt quay đầu bỗng bị khí thế những người sau lưng làm sợ hãi
 
Cô thấy một đội quân mặc quân phục, vẻ mặt nghiêm túc, động tác hữu lực, bước chân chạm đất vang lên từng tiếng bịch bịch đầy khí thế hào hùng.
 
⬅ Trước Tiếp ➡