⬅ Trước Tiếp ➡
Một tiếng phanh xe chói tai, phá vỡ màn đêm, đâm thẳng vào màng nhĩ Mạc Cửu.
 
Mạc Cửu quay đầu lại, thì thấy một chiếc xe Land Rover cao lớn đen nhánh dừng ở phía sau lưng cô, đầu xe đanh dính sát vào đuôi xe của cô, được rồi, xe chạy bằng điện cũng là xe mà đúng không?
 
Mạc Cửu lập tức nổi giận.
 
Ngày hôm nay cô gặp phải loại vận may gì thế này? Hay là nhìn cô dễ bắt nạt vậy sao? Một hai chiếc xe cũng đụng đến người cô là xảy ra chuyện gì vậy?
 
Mặt ủ rũ xuống kiểm tra xe, phát hiện phía sau chiếc xe đạp điện yêu quý đã bị đâm nhẹ, Mạc Cửu bùng phát lửa giận, cô ba bước đi tới chiếc xe Land Rover gõ cửa xe một cái: “Này, anh lái xe thế nào vậy? Hả? Đi ra ngoài đường không mang mắt hay bị đục thủy tinh thể rồi? Đụng hỏng xe của tôi cũng không xuống xin lỗi? Hay là cháu trai của con rùa đen nên không dám xuống xe nhận trách nhiệm vậy?”
 
Cửa sổ xe hạ xuống, chỗ ngồi tài xế, một giọng nam thật thà truyền tới: “Cô gái này, xe của chúng tôi còn cách xe đạp điện của cô ít nhất năm bước, hơn nữa chỗ này... là giữa đường lớn.”
 
Một câu nói khiến cho Mạc Cửu tức không nói được.
 
Quay đầu lại liếc mắt một cái, phát hiện đúng là như vậy, đụng hỏng xe của mình, phải là chiếc xe thể thao kia?
 
Nhưng... xe của mình cứ như vậy vô duyên vô cớ bị hỏng sao?
 
Trong lòng Mạc Cửu từng trận buồn bực.
 
“Cô gái, xin mời nhường đường, chúng tôi có chuyện quan trọng.” Tài xế lại lên tiếng.
 
Nhường đường?
 
Nhường đường cái rắm ấy.
 
 
Lần đầu gặp mặt (2)
 
Mạc Cửu ngẩng phắt đầu lên, dáng vẻ rất hung dữ, trong lòng vô cùng buồn bực nên giờ phút này có chút không nói lý lẽ: “Xe của tôi hỏng, không có cách nào nhường đường.”
 
Tài xế hết ý kiến: “Này, vậy làm sao bây giờ? Cô muốn thế nào mới có thể nhường đường?”
 
Mạc Cửu hừ một tiếng, cô làm sao biết được phải làm sao.
 
Trời bất ngờ giáng tai họa, cũng không hơn gì cái này.
 
Nhưng, không đơi Mạc Cửu và tài xế nghĩ ra cách, người đàn ông ngồi cạnh tài xế, có hành động, anh hạ kính xe xuống, tiếp đó Mạc Cửu cảm nhận được một ánh mắt đen nhánh lạnh như băng bắn qua.
 
Tiếng oán trách đang ở khóe miệng Mạc Cửu, theo bản năng dừng lại.
 
Ánh sáng lờ mờ che khuất khuôn mặt anh, giống như vị thần Apollo huyền thoại trong thần thoại Hy Lạp, bí ẩn, lạnh lùng, hùng vĩ, đầy kiêu ngạo và độc đoán.
 
Đôi mắt đen lạnh lùng nhìn cô, lóe lên sự băng giá của tuyết, khí thế bức người giống như đế vương thống trị thế giới, có năng lực làm người ta sợ hãi.
⬅ Trước Tiếp ➡