Có vài tấm miêu tả chuyện thực xảy ra ngày hôm qua.
Mạc Cửu nắm chặt hai nắm tay, hít sâu một hơi.
Cô bước lên một cách bình tĩnh, cố gắng giật tấm ảnh xuống. Nhưng nó dính bằng keo cao su nên phải kéo ra từng chút từng chút một.
Sắc mặt cô bình tĩnh. Chỉ có người quen cô mới có thể phát hiện ngón tay cô run rẩy. Điều này cho thấy cô đang vô cùng căm phẫn!
Càng tức giận thì càng bình tĩnh.
Mạc Cửu kéo tấm hình ra từng chút từng chút một.
"Gớm! Giả vờ thanh cao cái gì chứ!"
Trong đám người, không biết ai nói ra đầu tiên.
"Chậc chậc, nếu tôi mà gặp phải chuyện như vậy thì nhất định ba tôi đã đánh chết! Thật là không biết xấu hổ!"
"Cậu thì biết cái gì. Người ta không cha không mẹ, sống tự do lắm đấy!"
"Dù có giật ảnh xuống thì cũng không thay đổi được sự thật!"
"Thật là bẩn thỉu!"
Rốt cuộc, Mạc Cửu dừng tay lại.
Cô ưỡn thẳng lưng lên. Chỉ một động tác này đã khiến tiếng bàn tán xung quanh lập tức biến mất. Dù sao cũng không ai dám chọc vào nắm đấm của cô.
Mạc Cửu hít một hơi thật sâu, đè tâm trạng đang bùng nổ lại.
Đúng vậy. Có giật ảnh xuống cũng không thể coi như không biết chuyện xảy ra hôm nay.
Cô bẩn thỉu thật mà.
Dù sao cô không cha không mẹ, cũng không có người thân chăm sóc, không có ai tức giận vì cô, đau lòng vì cô. Cô cần gì phải áy náy với bản thân?
Cô cười không tim không phổi. Cô cần gì gây khó dễ mấy tấm hình này. Cô ném mảnh vụn vào thùng rác một cách tùy tiện, chạy về phía lớp học, rất hồn nhiên mà bỏ lại những lời nói xấu sau lưng.
Những năm qua vẫn thế, cô đã quen với cô đơn từ lâu rồi.
Trễ mất giờ học buổi sáng, cô phải dùng thời gian buổi trưa để bổ sung kiến thức.
Vừa bước được hai bước, cô lại bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc sau lưng: "Mạc Cửu!"