Tống Bách Ngạn xém chút nữa cắn trúng đầu lưỡi, nếu không phải vừa rồi xuống giường quá vội, ngón chân cái đá trúng đầu giường truyền đến cảm giác đau rõ ràng, hắn thực sự hoài nghi chính mình đang trong đoạn đầu của một giấc mộng xuân không thể miêu tả.
Đến khi Bùi Ngôn ở phía sau hắn, đi theo hắn vào phòng, thật sự ngồi ở trên giường hắn, Tống Bách Ngạn mới phản ứng được cảnh trước mắt so với trong mơ quá chân thật.
Áo ngủ ren là Bùi Ngôn thật vất vả mới tìm được trong tủ quần áo kiểu dáng mùa hè, mục đích đương nhiên là đẹp lại mỏng manh để câu dẫn Tống Bách Ngạn.
Cứ nghĩ rằng sẽ là cao thủ so chiêu nhưng khi nhìn đến bộ dáng Tống Bách Ngạn chột dạ muốn nhìn cô lại không dám quá trắng trợn, ngây thơ đến nỗi làm Bùi Ngôn không nhịn được nghi hoặc, hắn rốt cuộc trải qua cái gì mới biến thành cái bộ dáng trụy lạc như sau này?
Nhưng mà, chinh phục được hải vương tương lai vẫn có một loại cảm giác rất thành tựu. Đặc biệt nhìn đối phương mặt đỏ tới mang tai, bộ dáng không biết phải làm sao.
Bùi Ngôn cố ý làm dây váy một bên rớt xuống tới cánh tay, còn giả vờ như chưa phát hiện ra, bộ dáng đơn thuần hướng bên người hắn dựa, “Tống Bách Ngạn, cậu nằm lại đây một chút đi, tôi vẫn còn rất sợ hãi.”
Tống Bách Ngạn nghe lời nằm xuống bên cạnh cô, cánh tay dán đến bả vai cô, tứ chi liền trở nên cứng đờ lại hưng phấn.
Rất nhiều ý nghĩ hạ lưu trong đầu lén lút hiện ra, muốn cứ như vậy lột xuống váy trắng của cô, hôn lên mỗi tấc trên thân thể của cô, sau đó nhìn bộ dáng cô ở dưới thân mình rơi lệ sợ hãi, nhưng mà, cô là Bùi Ngôn, là người mà hắn cẩn thận thích Bùi Ngôn, hắn chỉ đành nhịn xuống.
Nhưng Bùi Ngôn vẫn không hề cảnh giác, thậm chí đầu vùi vào trong lòng ngực hắn, váy ngủ trước ngực quá rộng, cô nằm như vậy, Tống Bách Ngạn cúi đầu một cái là có thể thấy toàn bộ phong cảnh phía dưới. Cô... không mặc nội y.
Vυ" trắng nõn tròn trịa được bao dưới váy ngủ, lộ ra hơn phân nửa, thậm chí có thể nhìn thấy đầṳ ѵú phấn nộn dán vào áo ngủ như ẩn như hiện.
Người này rốt cuộc có chút ý thức nguy cơ nào không vậy? Hắn cũng là một nam nhân sinh lý bình thường, huống chi vừa mới cùng nàng biểu lộ lời thích, nàng liền thực sự yên tâm lớn mật như vậy? Hay là nói, nàng căn bản không hề để ý chuyện hắn thích nàng.
“Này.” Tống Bách Ngạn rầu rĩ mở miệng, “Cậu còn nhớ rõ tôi là một đứa con trai không vậy?”
Bùi Ngôn vô tội cùng hắn đối mặt, “Làm sao vậy?”
Chính là ánh mắt này, quá thanh thuần lại quá sạch sẽ, cố tình lại gợi lên du͙© vọиɠ tà niệm của hắn.
Tống Bách Ngạn xoay người, đem cô đè ở dưới thân, dùng dươиɠ ѵậŧ đã cương cứng cách một lớp vải dệt cố tình cọ trên đùi cô: “Biết đây là cái gì không? Học tiết sinh học rồi nhỉ? Cậu xem, tôi không phải thần thánh, không phải Liễu Hạ Huệ, cậu đã như vậy rồi tôi làm sao có thể tay ôm mỹ nhân tâm vẫn không loạn? Cậu nếu như rõ ràng rồi thì mặc thêm quần áo chút, đừng cuộn vào trong ngực tôi, nếu không tôi sẽ cho rằng cậu đang câu dẫn tôi.”