⬅ Trước Tiếp ➡
Tôn Khả An xuống giường đi tới trước bàn học của mình. Bên trên đặt rất nhiều sách được sắp xếp ngăn nắp chỉnh tề. Ánh mắt cô nhìn tới quyển lịch bàn đặt trên đó.
Trên lịch viết rõ là tháng 3 năm 2015.
Năm 2015? Năm đó cô vừa đúng mười sáu tuổi mới lên cao trung không bao lâụ
Chẳng lẽ cô chưa chết? Cô sống lại trở về mười năm trước rồi?
Nghĩ tới đây, Tôn Khả An bỗng có phần xúc động mừng rỡ.
“Sao ông lại xuống bếp nữa rồi? Đã bảo là chân ông chưa khỏi đừng đi lung tung cơ mà, ông ngồi yên một chỗ chịu không nổi à?”
“Tại An An nói muốn ăn cơm tôi nấu mà, nhân lúc con bé còn đang ngủ để tôi làm chút đồ cho con ăn, sau khi thức dậy con bé nhất định sẽ vui lắm.”
Bên ngoài vọng tới tiếng gào giận dữ của người phụ nữ cùng với giọng giải thích kèm theo ý cười của người đàn ông.
Có một đôi vợ chồng đứng trong bếp, hai người buộc tạp dề, một người nấu cơm một người xắt rau cải. Ánh đèn phòng bếp mờ nhạt nhưng trong mắt Tôn Khả An cảnh tượng trước mắt rất là ấm áp.
Đã rất nhiều năm rồi cô chưa gặp ba mẹ cô, bảy năm trước của kiếp trước, ba cô bị bệnh nhưng không kịp thời chữa trị dẫn tới bệnh tình chuyển biến xấu không cứu chữa được nữa.
Còn mẹ cô bởi vì sự qua đời của ba cô đau lòng quá mức, chẳng bao lâu sau cũng đi theo ông.
Năm đó mọi người đều bỏ cô mà đi chỉ để lại cô sống trơ trọi một mình.
“An An Sao con lại dậy rồi?” Tôn Cường Quốc nhìn thấy Tôn Khả An đang đứng ở cửa… Ông đi tới cửa phòng bếp nhìn cô cười hỏi.
“Ba.” Cô cất giọng nghẹn ngào.
Người ba đứng ở cửa phòng bếp vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong trí nhớ, ông hơi béo, mặc chiếc áo thun tay ngắn rộng thùng thình đứng đó mỉm cười hiền hòa với cô.
Nhìn thấy người ba đã lâu không gặp, Tôn Khả An bỗng bật khóc nức nở.
Cảm nhận được cảm xúc của cô không ổn, Tôn Cường Quốc lập tức đi tới bên cạnh cô lên tiếng vỗ về “Không sao đâu An An, đợi sức khỏe của chúng ta hồi phục trở lại rồi sẽ từ từ gầy đi thôi. Con gái của ba xinh đẹp thế này, nhìn kiểu nào cũng đẹp hết.”
Lúc Tôn Cường Quốc đi tới, chân phải của ông đi khập khiễng.
Ký ức cũ dần dần thức tỉnh, Tôn Khả An nhớ ra đó là năm cô mười sáu tuổi cha con hai người cùng xảy ra tai nạn xe. Sau lần tai nạn xe đó, ba cô bị thương ở chân, còn cô cũng vì tiêm quá nhiều thuốc kích thích tố nên người trở nên béo lên.
Lúc đó có lẽ là năm khó khăn nhất đối với gia đình, ba cô không đi làm được thành ra mọi áp lực đều đè nặng lên vai mẹ cô. Còn cô vì quá mập bị bạn học cùng lớp cười nhạo, không thể luyện múa tiếp được nữa, nhiều lần sắp rơi vào trầm cảm gần như nhốt bản thân cả ngày trong phòng không chịu ra ngoài.
Vì không muốn Tôn Cường Quốc lo lắng quá mức, Tôn Khả An lau nước mắt, ngoan ngoãn nói “Con không sao đâu ba.”
Liễu Tinh bên kia buông cái xẻng nấu ăn xuống rồi đi tới trước mặt hai cha con, bà dịu dàng nhìn Tôn Khả An, cười nói “An An đi rửa mặt đi rồi ăn cơm, ba con nấu món sườn xào chua ngọt con thích nhất đấy.”

⬅ Trước Tiếp ➡