Chương 23
hàng.
Điều hòa quá lạnh, giữa chừng Dư Tiểu Ngư đi vệ sinh một chuyến, lúc đang ngồi trên bồn cầu thì nghe tiếng máy móc trục trặc ở bên ngoài điếc cả tai.
Cô vừa đi vệ sinh xong, lãnh đạo cũng gọi điện tới "Cô chạy đi đâu rồi?
Bên phía Hằng Trung đang tìm người lên sân khấu thay MC, tôi thấy powerpoint kia là do cô viết, bây giờ cô tới đây đi." "Hả?" "Thư ký của sếp Giang tìm cô, cơ hội ngàn năm có một, mau tới đây, nói mười phút thôi là xong, tôi tin vào năng lực của cô." Lãnh đạo mềm giọng khuyên nhủ như đang nói chuyện với khách hàng, nói xong thì lập tức cúp máy.
Một gương mặt xinh như thiên thần hiện lên trong đầu Dư Tiểu Ngư.
Thư ký Hạ tên là Flora kia ư?
Đùa gì vậy?
Tập đoàn của họ lớn cỡ này, chẳng nhẽ nhân viên đều bị câm hết, không thuyết trình powerpoint được sao?
Đã bao giờ có chuyện bên B làm roadshow thay bên A luôn đâu Nhưng lãnh đạo lên tiếng, cô không dám lề mề, vội rời khỏi nhà vệ sinh.
Từ xa đã thấy Giang Tiềm và một người phụ nữ mặc váy hồng bước ra từ thang lầu, chẳng phải là nữ minh tinh Nhan đó sao?
Hay lắm, họ dám hẹn hò riêng sau lưng Diêu Chính Dương, quả nhiên tin đồn đều có căn cứ hết.
Trong vòng một ngày mà Dư Tiểu Ngư hít được hai quả drama chấn động, cô khoác áo trở về chỗ ngồi của mình, thư ký Hạ vẫn đang chờ ở đó, chăm chú nhìn cô một hồi rồi liên tục khen được lắm "Cô đi theo tôi nhé." Trước khi lên sân khấu, cô ấy lén lút thì thầm với cô "Hôm nay công ty chúng tôi chỉ toàn là mấy ông sếp năm sáu mươi tuổi đến dự, đâu biết giảng giải mấy cái này.
Thân phận của sếp Giang đặt ở đó nên cũng không thể đích thân giảng giải, hai MC lại đều xảy ra sự cố hết.
Cô cứ đọc theo những gì cô viết là được, đừng sốt ruột, dù sao mọi người chủ yếu là xem ảnh thôi, tôi sẽ lật trang ở bên dưới cho cô." Dư Tiểu Ngư mỉm cười, tiếp nhận trang giấy "Không cần, chỉ mười phút thôi." Thư ký Hạ ngây người.
Vẻ mặt bình tĩnh này trông có phần quen thuộc.
Để tiện cho dân ở Hồng Kông, Đài Loan và khách nước ngoài quan sát, powerpoint dùng chữ phồn thể và tiếng Anh biểu thị, nếu không phải là đích thân mình viết thì sẽ khó mà đọc hiểu trong thời gian ngắn.
Dư Tiểu Ngư không thay quần áo, cũng chẳng trang điểm, cứ vậy cầm micro bước lên sân khấụ Ánh đèn trên sân khấu chói mắt, tiếng người dưới sân khấu ồn ào.
Không biết từ khi nào, Giang Tiềm đã đứng dậy, ra dấu giữ trật tự cho khán giả chung quanh, sau đó ngồi xuống bên cạnh ba mình, tay phải cầm một cây bút máy màu bạc.
Giây phút ấy, cảm giác xây xẩm bỗng nhiên ập tới, cổ họng Dư Tiểu Ngư khô khốc.
Anh im lặng nhìn cô.
Khán giả cũng nhìn cô.
Chỉ trong giây lát, giọng nói trong veo trôi chảy phát ra từ microphone.
Thư ký Hạ tập trung tinh thần lắng nghe, sau đó thở phào nhẹ nhõm.
"Đây là nhân viên ngành nào thế?
Chưa gặp bao giờ." Có người bàn tán.
"Có lẽ là nhân viên mới, đến cứu nguy phút chót đây mà." "He he, trông giống Yuki Saito thật đấy." Nghe đến đây, Nhan Duyệt ghé lại gần Diêu Chính Dương hỏi "Sếp Diêu, Yuki Saito là ai vậy ạ?" Nét mặt Diêu Chính Dương dịu đi "Mấy cô bé trẻ tuổi các em không biết, đó là nữ diễn viên Nhật Bản ở thời Chiêu Hòa." Nhan Duyệt không hài lòng, bĩu môi chỉnh lại làn váy.