Chương 25
trị thay phiên nhau mời rượụ Suốt cả bữa cơm, anh không muốn ăn gì cả.
Tối nay Giang Tiềm uống mấy ly.
10 giờ 30, Giang Tiềm ngồi trên xe về nhà.
Anh tựa lưng vào gối mềm, Giang Thước vỗ lên mu bàn tay anh "Con khó chịu à?" Giang Tiềm lắc đầu, hỏi thư ký Hạ ngồi ở ghế lái phụ "Trước kia cô từng gặp Tạ Mạn Địch rồi à?" Thư ký Hạ ngạc nhiên "Tôi chỉ thấy cô ấy trông quen quen thôi, sao sếp lại hỏi vậy?" "Hôm phỏng vấn, cô nhìn cô ta mấy lần, hồi chiều lúc bố trí hội trường, cô cũng bắt chuyện với cô ta." Thư ký Hạ rất bội phục sự quan sát của anh "Tôi tìm hiểu mà cũng chẳng được thông tin gì.
Cô ấy mới hai mươi mốt tuổi mà khéo léo ghê." Giang Tiềm bóp trán "Cô ta đang làm trợ lý cho Đặng Phong à?" "Được nửa tháng rồi, chính cô ấy muốn làm nên trao đổi vị trí với thực tập sinh khác, cô ấy bảo là đi theo CEO thì sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm hơn." "Cô bé đó rất thông minh." Giang Thước nói "Khéo ăn khéo nói, ba còn tưởng là nghiên cứu sinh, nhạy bén hơn người hồi trước con dẫn dắt." Giang Tiềm mở cửa sổ ra một chút để mùi rượu tản đi.
Anh trông về phía lối đi bộ.
Giang Thước còn nói "Hôm nay để nhân viên của Thịnh Hải Quốc Tế lên sân khấu thì không hợp quy tắc chút nào." Thư ký Hạ vội quay sang, làm khẩu hình với Giang Tiềm "Không phải tôi tiết lộ đâụ" Giang Thước phẫn nộ "Thằng nhóc này, ba là ba của con, chẳng lẽ không biết con đang nghĩ gì sao?
Con từ bỏ ý nghĩ đó đi, vụ việc năm đó chưa đủ để con học được một bài học à?" Giang Tiềm gọi tài xế "Dừng xe." Giang Thước còn chưa lên tiếng thì anh đã xách túi, kéo cửa xe ra bước xuống.
"Rầm", thân xe rung lên.
Giang Thước hừ lạnh "Lái đi, mặc kệ nó tự đi bộ về." Gió đêm vù vù, mấy ngôi sao trơ trọi trên bầu trời.
Giang Tiềm đứng trên lối đi bộ một lát, nhớ ra mình có một căn nhà ở gần đây, hồi trước từng sống một thời gian, bèn chậm rãi đi về phía khu chung cư.
Trong con hẻm, một cô gái ăn mặc mát mẻ đến gần anh, đôi mắt hạnh tròn xoe lộ rõ vẻ nịnh nọt ngây ngô dưới ánh đèn neon.
Anh rất dễ tính, cho cô nàng đó xem chiếc nhẫn trên tay mình.
Cô gái kia xị mặt, hết luôn vẻ thích thú rồi khuất bóng sau tiệm uốn tóc.
Mà đôi mắt hạnh của người ấy lại phóng to trong bóng đêm, dần dần trở nên trong veo sáng ngời, là đôi mắt in hằn trong trí nhớ của anh.
Căn hộ này dùng khóa mật mã.
Giang Tiềm ấn sáu con số, cửa lập tức mở ra.
Có nhân viên quét dọn vệ sinh theo định kỳ nên trong nhà rất sạch sẽ, bể cá trong phòng khách đã cạn nước, chỉ còn mấy cục đá lẻ loi.
Trong phòng tắm, vòi hoa sen phun nước ấm áp.
Mùi bơ chocolate càng trở nên đậm đà, hòa quyện với hơi nước bốc hơi giữa không trung.
Anh ngẩng cổ, tựa lưng vào tấm kính dày, giọt nước trong suốt chảy xuống men theo đường cong của cơ bắp.
Khoái cảm xoắn lại thành sợi dây.
Bộ phận trọng yếu nhất cũng là bộ phận căng cứng nhất bị nắm chặt, đầu gậy cọ vào khoang miệng mềm mại.
Cái mút vào nhẹ nhàng khiến anh bắt đầu thở hổn hển, vô thức đẩy eo, muốn lấp đầy cái miệng nhỏ ấy.
Bắt cô ngậm thật chặt.
Không được nhả ra.
Hơi nóng che mờ mắt, trong đầu anh chỉ còn vỏn vẹn suy nghĩ này, động tác từ nhẹ