Chương 9
Dư Tiểu Ngư thường xuyên cảm thấy, vận may cả đời mình đều dùng hết vào mùa hè năm 21 tuổi ấy rồi.
Cuối tháng tư, sinh viên năm ba vừa kết thúc một học kỳ, bầy sói con chưa mài sắc răng nanh đánh nhau đến nỗi đầu rơi máu chảy chỉ vì một vị trí thực tập có thể thăng lên làm chính thức.
Thành phố Ngân là vùng đất phong thủy tốt, học sinh xuất sắc được lựa chọn từ các nơi trên cả nước như cá diếc qua sông.
Mỗi đêm trước khi ngủ, lần nào Dư Tiểu Ngư cũng được nghe tiếng phàn nàn về tình hình làm việc chăm chỉ quá mức nghiêm trọng từ hai người bạn cùng phòng.
Sở Yến ở giường trên phàn nàn "Lại là email từ chối Đề thi viết ở Hằng Trung là do tên biến thái nào ra đề vậy?
60 câu làm trong hai tiếng, mỗi ngày tớ luyện một bộ đề cũng chưa thấy đề nào khó cỡ này " Dư Tiểu Ngư biết công ty này, cô không đáp lại.
Sở Yến nói tiếp "Bây giờ tớ không nhận được lời mời phỏng vấn nào cả, tớ phải làm sao đấy?
Tớ không tìm được công việc thực tập, tớ sắp thất nghiệp, tớ sắp chết rồi " Tiếng cười lạnh truyền tới từ giường bên cạnh "Điểm tín chỉ của người đứng nhì chuyên ngành như cậu mà không đủ để tuyển thẳng lên thạc sĩ hả?
Thầy chủ nhiệm gọi cậu đến văn phòng chẳng phải là vì chuyện này sao?
Cậu không tìm được việc làm thì còn có thể đi học, có cần phải ra vẻ như vậy không?" Người ở giường trên đá chăn mấy cái làm phần gối đầu của Dư Tiểu Ngư rung lên.
Cô đành phải lên tiếng "Trình Nghiêu Kim à, Sở Yến chỉ nói vậy thôi, cậu đừng hậm hực mãi thế." Giường bên cạnh lại cười khẩy một tiếng, nói tiếp "Cậu lọt vào vòng phỏng vấn của Hằng Trung, hèn chi bình tĩnh thế." Dư Tiểu Ngư giật mình thon thót.
Trình Nghiêu Kim nói bâng quơ "Hôm trước tớ đến vịnh Cát Trắng mua túi xách, vừa hay thấy cậụ" Mái tóc đen rủ xuống từ giường trên, đèn bàn chiếu lên gương mặt trắng bệch của Sở Yến trông như một ma nữ u uất "Thật không vậy?
Cậu vào vòng phỏng vấn rồi hả?
Hằng Trung sao?" Trình Nghiêu Kim vô cùng hả hê khi thấy hai người họ đều im thin thít.
Nếu người bạn cùng phòng thứ tư chưa ra nước ngoài thì lúc này cô ấy vẫn còn đang ra rả, cà khịa tiếp người thứ ba luôn cũng được.
Mọi người đều bị mất ngủ thì cô ấy mới dễ chịụ Nhưng hai người khác đã quá quen với tính cách của cô ấy rồi.
Sở Yến không hỏi nữa mà chỉ đá lên ván giường "Ngư, tắt đèn đi, sáng mai còn có tiết học." Đèn tắt, ba chiếc điện thoại đều phát sáng trong bóng đêm.
Dư Tiểu Ngư xem câu hỏi phỏng vấn một lát thì hoa mắt chóng mặt nên tắt điện thoại trước.
Cô từ từ nhắm mắt, mười phút sau nghe thấy Sở Yến nhẹ giọng an ủi bạn cùng phòng "Mấy câu nói của ba mẹ cậu, cậu cứ coi như gió thoảng bên tai là được, cứ nghĩ mãi càng khiến mình giận hơn thôi.." Dư Tiểu Ngư ngủ thiếp đi, trong mơ vẫn nghe thấy tiếng nghẹn ngào nức nở.
Sáng hôm sau, 7 30 rời giường, Trình Nghiêu Kim vẫn không cam lòng, vừa lau nước mắt vừa ở ngoài ban công cãi nhau với người nhà.
Cô ấy nói tiếng địa phương vùng Mân Nam mà cũng có khí thế như giọng Vũ Hán.
Hai người còn lại đánh răng rửa mặt rồi đeo cặp sách.
Nhắc đến chuyện thực tập, Sở Yến tò mò hỏi "Cậu qua vòng thi viết rồi à?" GPA của Dư Tiểu Ngư chỉ có 3.4, thuộc loại trung