"Ưm a nhanh thêm chút nữa "
Lộ Phù thỏa thích tận hưởng sự phục vụ của Thích Dịch, trong lòng cảm thấy kỹ thuật của ông già thực sự rất tốt. Nó còn thoải mái hơn nhiều khi tự cô dùng tay hay dùng đạo cụ.
Thích Dịch cũng rất giỏi trong việc tìm góc độ, ở bên trong huyệt nhỏ Lộ Phù chọc ngoáy đến mấy điểm nhạy cảm, đủ các loại thay đổi kích thích những điểm đó làm Lộ Phù sớm đã xuất ra mấy lần.
Qua nửa giờ, khoang miệng Lộ Phù đã trở nên khô khốc, há mồm thở dốc, trong cổ họng ư ử phát ra một ít âm thanh "Không, không muốn nữa."
Thích Dịch đột nhiên cho thêm một ngón tay nữa vào. Huyệt nhỏ của Lộ Phù ngay lập tức được lấp đầy không còn khe hở nào. Những nếp nhăn ở lối vào căng ra, sướng đến mức mấy ngón chân cô đều duỗi thẳng.
Thích Dịch cử động vài cái, ngón giữa hơi dài gãi đến một điểm nào đó, cô gái liền kinh động mà kêu lên một tiếng, bên trong huyệt lại tiết ra một cỗ dịch lớn, nhưng toàn bộ đều bị ngoan cố giữ lại bên trong.
Bụng Lộ Phù trướng lên khó chịu, nhỏ giọng cầu xin thương xót, mông lùi về sau muốn nhả ngón tay ra, “Cậu ơi, không muốn nữa."
Thích Dịch mặc kệ cô, đưa ba ngón tay đẩy mạnh vào trong huyệt, mỗi đầu ngón tay đều thông thẳng đến miệng huyệt.
Lúc Lộ Phù tưởng rằng anh muốn rút ra thì anh lại đi vào đến tận cùng, đút vào nơi sâu nhất.
Chỉ sau vài phút, Lộ Phù không thể chịu đựng được nữa, khóc đẩy anh ra, "Không, không muốn, không nổi nữa."
"Cậu ơi."
"Không muốn."
Tay cô chạm vào cái đũng quần đang căng phồng của người đàn ông, ra hiệu lượn lờ vuốt ve lên đó một cách rất mạnh mẽ.
Thích Dịch ghìm chặt bàn tay cô kéo lên trên, tay còn lại bắt đầu tăng tốc ra vào bên trong hoa huyệt của cô ấy, nhiều lần cong ngón tay móc chơi đùa điểm G nhạy cảm nhất của cô.
Lộ Phù thất thanh hét lên, toàn thân run rẩy, "Lớn quá, không được a a a, không muốn a a a "
Thích Dịch nghiêng người, động tác vẫn không ngừng lại, ghé sát vào lỗ tai cô nói "Không phải nói sẽ không cầu xin tha thứ sao?"
Lộ Phù lúc này chỉ ậm ừ, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào huyệt động phía dưới, nào có đâu tinh lực mà suy nghĩ đến mấy chuyện trước đây, chỉ biết dùng sức bật khóc.
"Ư ư con không muốn ư a "
Động tác chọc ngoáy của ba ngón tay còn chưa đủ, ngay cả viên ngọc bên ngoài đang run rẩy Thích Dịch cũng không buông tha. Ngón tay cái đặt trên đó liên tục ấn lên ấn xuống, Lộ Phù dần dần ngay cả kêu cũng không kêu nổi nữa, chỉ cảm thấy rằng linh hồn theo từng chuyển động của anh mà rời khỏi, nhẹ bẫng như một đám mây rồi xuyên qua một chùm tia sáng rồi đạt đến khoái lạc.
Nhận ra được cô gái sắp lên đỉnh, Thích Dịch tăng thêm biên độ, cuối cùng là hung hăng móc mạnh vào điểm g của cô. Anh nhanh chóng rút ra, mông cô gái lắc lên xuống dữ dội, một cỗ nước từ miệng huyệt còn chưa khép lại bắn lên bụng dưới của anh.
Thích Dịch đưa tay quét một ít chất lỏng, hơi thở dồn dập mở khóa kéo của chiếc lều vải, cúi người bước ra ngoài, hít thật sâu một hơi không khí lạnh lẽo buổi đêm.
Phải một lúc lâu sau, Lộ Phù ở trong lều mới hoàn hồn, che mặt không ngừng khóc nức nở.
Thích Dịch quay lại liền nghe thấy cô vẫn còn khóc, kinh ngạc kéo tay cô ra. Hay thật, mắt cô đã sưng lên vì khóc.
Anh muốn mở miệng hỏi cô tại sao lại khóc nhưng anh cảm thấy không ổn nên đành im lặng, lấy khăn giấy ra lau sạch đống hỗn độn bên dưới cho cô. Lộ Phù mở mắt, nước mắt lưng tròng lờ mờ nhìn thấy Thích Dịch đang quỳ giữa hai chân cô, cô liền giận dữ đạp anh ta một cái.
Cô đạp một cái thật mạnh vào bụng anh nhưng may mà giờ cô không còn sức lực nên cả hai người đều cảm thấy như gãi ngứa.
Thích Dịch nắm lấy mắt cá chân của cô, tỉ mỉ xem một vòng, lớp da mỏng manh bên trên trắng như tuyết.
"Đừng đá lung tung."
Ngữ điệu của anh nghe không được vui lắm, Lộ Phù miệng mếu máo, oa lên một tiếng rồi khóc "Oa, đều là lỗi của cậu, cứ hức…cứ đá cậu đấy "
Thích Dịch không ngờ rằng đứa cháu dâu trông có vẻ kiêu ngạo thế mà vẫn còn là một đứa trẻ hay khóc.
Anh đành bất đắc dĩ kéo chân cô lại ấn lên bụng mình, "Đá tôi đi, được không?"
"Hức hức hức" Lộ Phù vùi đầu vào gối, cảm thấy không còn mặt mũi nào nữa, buồn bã vô cùng.
"Con hức hức lớn như vậy đều chưa hức hức hức"
Thích Dịch không nghe rõ nên kéo cô ra "Em nói gì cơ?"
Mắt Lộ Phù đỏ lên như mắt thỏ, miệng bẹt ra, mắt ngấn lệ oán hận nhìn anh, "Con nói là con đã lớn chừng này rồi nhưng chưa từng đái dầm, đều là lỗi của cậu "
Cô nhào tới nện vào người anh, "Con đã nói không muốn rồi, con không chịu nổi, tại sao cậu, tại sao cậu vẫn cứ tiếp tục chứ "
Thích Dịch đỡ lấy cô, không biết nên cười hay nên khóc, "Em đái dầm khi nào?"
"Thì vừa mới hồi nãy."
Cô gái vùi đầu vào lòng anh, nức nở nói "Con nhớ mà, con cuối cùng đã tiểu ra."
Thích Dịch bật cười, l ng ngực rung lên, Lộ Phù ngẩng đầu nhìn anh, "Cậu còn cười nhạo con? Tất cả đều không phải do cậu sao "
"Không phải là tiểu."
Dưới ánh đèn ấm áp, đôi lông mày mạnh mẽ thường ngày của Thích Dịch trở nên giãn ra. Anh xoa xoa mái tóc cô gái, dịu dàng nhẹ nhàng nói với cô "Em không đi tiểu, là em xuất tinh."