Chương 1
"Khang Ngọc Nghi Con nhóc chết tiệt này sao còn chưa dậy?
Sắp muộn học rồi đấy " Chu Lệ Vân giật tung chăn kéo cô con gái dậy rồi vội vàng nhét bộ đồng phục thể dục rộng thùng thình vào người cô, miệng thì không ngừng càm ràm.
Khang Ngọc Nghi dụi mắt cứ ngỡ như mình đang mơ.
Từ khi nhập cung, đã gần bốn năm cô chưa gặp mẫu thân Chu thị rồi, tại sao mẫu thân lại xuất hiện trong cung thế nhỉ?
Không đúng, hình như nơi này không phải Lộ Hoa cung..
Cô chợt bừng tỉnh, kinh ngạc mở to mắt.
Căn phòng nhỏ xíu này chắc chỉ bằng căn phòng nhỏ bên hông Lộ Hoa cung, mà cách bài trí lại hết sức kỳ lạ.
Cô chưa từng nhìn thấy giường, tủ quần áo, bàn học, cửa sổ..
Với những kiểu dáng thế này bao giờ.
Thậm chí mẫu thân cũng đang mặc một bộ trang phục hết sức quái dị.
"A nương, đây là nơi nào?" Khang Ngọc Nghi khẽ hỏi.
Chu Lệ Vân bực dọc đáp lại "Cái gì mà a nương, con sắp muộn rồi, có gọi Vương Mẫu nương nương cũng chẳng giúp được gì đâu " Khang Ngọc Nghi chép miệng, cảm thấy hơi tủi thân.
Cô làm Quý phi ba năm, được sủng ái nhất hậu cung, ngoài đương kim Thánh thượng ra còn ai dám bực bội với cô chứ?
Ngay cả bệ hạ thường ngày cũng phải chiều chuộng cô.
Còn mẫu thân năm đó đối xử với cô như vậy, hại cô chịu khổ cực bao nhiêu năm qua.
Sao giờ đây vừa gặp lại đã nỡ mắng cô..
Chu Lệ Vân nghĩ con gái ngủ mơ màng nên ngớ ngẩn, bèn kéo cô ra khỏi căn phòng của người giúp việc, miệng không ngừng lải nhải.
"Nếu không nhờ bà chủ giúp đỡ thì cái thành tích lẹt đẹt của con làm sao vào được Nhất Trung Con tập trung một chút đi, sang năm thi đại học rồi đấy " Cái gì mà thi đại học?
Cái gì mà thành tích?
Đầu óc Khang Ngọc Nghi hoàn toàn trống rỗng.
Đúng lúc này, một thiếu niên cao ráo tuấn tú bước xuống từ chiếc cầu thang xoắn ốc, đôi lông mày hơi nhíu lại trên gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Khang Ngọc Nghi lập tức nín thở.
Là bệ hạ Cô vừa định bước tới hỏi rõ ràng đầu đuôi câu chuyện thì Chu Lệ Vân đã kéo mạnh cô ra phía cửa lớn, hạ giọng dạy dỗ "Đừng đứng ngẩn ra đấy nữa, mau đi nhanh lên " Bên ngoài cổng biệt thự, Khang Đại Hải đã ngồi chờ sẵn trên chiếc xe máy điện nhỏ để chở con gái đi học từ lâụ Hai vợ chồng họ đều làm việc tại trang viên nhà họ Lý, Chu Lệ Vân là bảo mẫu nội trú còn Khang Đại Hải phụ trách chăm sóc vườn hoa.
Trông thấy phụ thân, Khang Ngọc Nghi lại ngây người.
Sao cha lại gầy đến thế này..
Rõ ràng cô thường xuyên sai người gửi đồ về nhà cơ mà.
Khang Đại Hải tủm tỉm cười, hỏi "Bé con chưa ăn sáng đúng không?
Để ba dẫn con đi mua sữa đậu nành với quẩy chiên nhé." Chu Lệ Vân cạn lời "Ăn gì mà ăn, ông mau chở bà cụ non này đến Nhất Trung đi " Khang Ngọc Nghi đưa mắt nhìn ngang nhìn dọc, tim sắp nảy ra khỏi lồng ngực luôn rồi.
Rốt cuộc đây là nơi nào..
Mà lại có điểm giống với tòa lầu Tây Dương ở sơn trang nghỉ mát thế.
Ngay lúc này, một giọng nam trầm ấm cuốn hút cất lên từ phía sau "Để cô ấy đi cùng xe của chú Vương đưa tôi đến trường." Theo tiếng nói, cả Chu Lệ Vân và Khang Đại Hải đều sững sờ.
"Chào buổi sáng, cậu chủ." Mặt Khang Đại Hải đỏ bừng, bối rối đáp "Đường tới