Chương 12
là vài cửa hàng trang sức với nội thất xa hoa trưng bày đủ loại trang sức trong tủ kính.
Lý Nguyên Hành hơi khựng chân lại.
Anh nhớ ở thời cổ đại, ngoài việc tham ăn, cô còn rất thích trang sức, đến mức muốn dọn sạch cả nội khố.
"Muốn vào xem không?" Anh hờ hững hỏi.
Khang Ngọc Nghi liếc qua một cái rồi lắc đầu, hạ giọng nói "Không, mấy kiểu này không đẹp, chất ngọc phỉ thúy không đủ trong, kỹ thuật khảm trai cũng quá thô rồi." Nam nhân viên đứng trước cửa tiệm đón khách nghe thấy câu này, lại trông hai người mặc đồng phục học sinh, bèn lặng lẽ liếc mắt.
"Hừ, không mua nổi thì nói là mua không nổi cho xong, còn bày đặt chê bai.." Anh ta quay người đi, cố ý quay lưng về phía họ mà thì thầm.
Khang Ngọc Nghi nghe được nhưng cũng chẳng để tâm.
Thứ nhất, đúng là cô không mua nổi.
Thứ hai, mấy món trang sức trong cửa tiệm này, nếu là ở thời cổ đại, đến cả làm của để đáy hòm cũng bị cô chê là thô kệch.
Đúng lúc này, quản lý trung tâm thương mại bước ra với khuôn mặt tươi cười niềm nở "Cậu chủ, sao cậu đến đây mà không báo trước với tôi một tiếng vậy?" Thấy còn có một nữ sinh xinh đẹp đứng bên cạnh cậu chủ, quản lý trung tâm thương mại cười hỏi thêm "Cậu chủ đến ăn trưa cùng bạn học sao?" "Ừm, ăn rồi." Lý Nguyên Hành đáp bằng giọng điệu lạnh nhạt.
Dù mặc đồng phục học sinh nhưng anh có vóc dáng cao lớn, vai rộng, hàng mày và ánh mắt đen sâu lạnh lùng, nét mặt nghiêm nghị và góc nghiêng sắc nét toát lên khí chất sắc bén.
Trước mặt chính là cửa hàng trang sức do trung tâm trực tiếp quản lý.
Quản lý đoán anh đưa bạn gái nhỏ đến chọn quà nên nhanh chóng bảo nhân viên nam ở cửa tiếp đón họ "Đừng đứng ngây ra đó nữa, mau giới thiệu cho cậu chủ và cô gái xinh đẹp này các mẫu mới của cửa hàng chúng ta đi." Nam nhân viên của cửa hàng sửng sốt, đôi mắt cũng thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Rốt cuộc cậu chủ này là thần thánh phương nào mà có thể khiến quản lý trung tâm thương mại khúm núm đến vậy?
"Không cần đâu không cần đâu, tôi không thích những mẫu này." Khang Ngọc Nghi vội xua tay từ chối.
Nhưng quản lý trung tâm thương mại không muốn bỏ lỡ cơ hội lấy lòng cậu chủ, ông ta cười xòa, xoa xoa đôi tay rồi nói "Không sao, cứ xem thử đi " "Đúng rồi, tôi vừa nghe nói cửa hàng trang sức vừa nhập một lô hàng cao cấp chưa kịp trưng bày.
Để họ mang ra cho hai người chọn, ghi vào tài khoản công ty là được." Lý Nguyên Hành cúi đầu nhìn Khang Ngọc Nghi "Muốn xem không?" "Ơ.." Khang Ngọc Nghi chớp chớp mắt "Vậy thì..
Xem thử nhé?" Cô cũng có chút tò mò không biết những món "cao cấp" ở hiện đại là như thế nào.
Quản lý trung tâm thương mại và nam nhân viên lập tức dẫn đường, đồng thời bảo các nhân viên khác lấy toàn bộ hàng cao cấp từ trong két bảo hiểm ra.
Chỉ một lúc sau, sáu bảy khay trưng bày lót nhung đen được bày ra, nào là phỉ thúy, ngọc lục bảo, hồng ngọc, lam ngọc, kim cương cỡ lớn..
Tất cả đều thuộc hàng triệu trở lên.
Nhưng cao cấp hơn nữa thì không có, vì đây đâu phải buổi đấu giá.
Khang Ngọc Nghi biết rằng những món này ở thời hiện đại đã thuộc loại cực kỳ quý hiếm và đắt đỏ, nhưng cô vẫn không thấy chúng đáng giá cho lắm.
Ngoài kim cương thì những món khác cô từng sở hữu những thứ tốt hơn, còn việc cô