Chương 17
bằng vàng, chuỗi hạt tròn từ ngọc Hòa Điền và mặt dây chuyền từ ngọc phỉ thúy..
Tất cả đều là những kiểu dáng tương đối đơn giản.
Cô đang vẽ say sưa thì đột nhiên bảng vẽ bị phủ bởi một bóng đen.
Theo phản xạ, cô quay đầu lại và thấy giáo viên mỹ thuật đang đứng ngay phía sau với vẻ mặt nghiêm nghị.
Tim cô như ngừng đập, giọng nhỏ như muỗi kêu "Thưa cô, em chỉ vẽ linh tinh thôi ạ.." Nhưng lời trách mắng mà cô nghĩ sẽ đến lại không xuất hiện.
Giáo viên mỹ thuật chỉ nhận xét vài câu, sau đó nói "Vẽ khá tốt, nhưng để phác thảo các đường nét khác nhau thì em cần sử dụng các loại bút chì khác nhau, đừng dùng mãi một cây như thế." Nói xong, cô giáo còn lấy một quyển sách Nhập môn vẽ phác thảo từ bàn giảng đưa cho cô "Học thêm từ sách này, nắm vững nền tảng trước đã." Khang Ngọc Nghi ngẩn người, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng "Dạ, em hiểu rồi, em cảm ơn cô " Kết thúc hai tiết học tự do, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, Lý Nguyên Hành xuất hiện đúng giờ ở cửa sau phòng mỹ thuật.
Anh vẫn giữ gương mặt lạnh lùng như mọi khi.
Với vóc dáng cao ráo, đường nét gương mặt sắc sảo, anh vẫn toát ra khí thế uy quyền khó cưỡng dù chẳng làm gì.
Giáo viên mỹ thuật rời đi từ cửa trước nhưng các bạn học trong phòng mỹ thuật lại đồng loạt quay sang trêu chọc Khang Ngọc Nghi.
Một bạn còn cố nhép miệng về phía cô "Chồng cậu lại đến kìa, ngọt ngào ghê " Khang Ngọc Nghi bị trêu đến đỏ bừng mặt, trong lòng nghĩ lát nữa phải nói với Lý Nguyên Hành rằng bọn họ nên tránh đi cùng nhau quá nhiềụ Dù sao thì cơ thể của cô ở hiện đại cũng chẳng bị trúng độc, đâu cần anh giúp giải độc..
Còn về cuộc sống học đường, cô tin rằng mình sẽ dần dần thích nghi được thôi.
Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, Khang Ngọc Nghi bước tới cửa sau với dáng vẻ lúng túng.
Nhưng khi đứng trước mặt Lý Nguyên Hành, cô vẫn ngoan ngoãn chào hỏi.
"Anh Nguyên Hành, sao anh lại đến đây?" Miệng thì gọi anh là "anh Nguyên Hành" nhưng trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy anh chính là vị Đế vương uy nghiêm anh dũng của thời cổ đại, vậy nên vẫn không khỏi có chút kính sợ.
Lý Nguyên Hành không nói gì, chỉ thản nhiên cầm lấy chiếc cặp trên tay cô, vắt qua một bên vai rồi xoay người bước đi.
Anh không trả lời mà hỏi lại "Ở phòng mỹ thuật có quen không?" "Vâng, quen rồi ạ " Khang Ngọc Nghi gật đầu rồi nhanh chóng bước theo anh.
Vào cuối thu, ngày ngắn đêm dài, khoảng bốn giờ chiều ánh nắng đã bắt đầu ngả về phía tây.
Tòa nhà giảng dạy và khu nghệ thuật không nằm chung khu vực, giữa hai nơi còn cách một nhà ăn khoảng cách gần năm trăm mét.
Lý Nguyên Hành cố ý bước chậm lại để đi song song với cô, ánh hoàng hôn kéo dài bóng của hai người, thỉnh thoảng còn chồng lên nhaụ Nhưng nghĩ đến việc lát nữa phải leo lên năm tầng lầu, Khang Ngọc Nghi bất giác cụp vai xuống, xị mặt ra.
Đến một cầu thang khuất ở tòa nhà giảng dạy, Lý Nguyên Hành lại ngỏ ý muốn cõng nhưng lần này cô từ chối.
"Em tự leo thử xem sao, không thể cứ dựa vào anh mãi được." Cô khẽ nắm chặt ống tay áo đồng phục, vẻ mặt kiên quyết.
Sáng nay, khi chưa nhớ ra bất kỳ ký ức nào ở hiện đại, cô mới an tâm để anh cõng mình.
Lúc đó cô vẫn xem anh là phu quân nên hoàn toàn