⬅ Trước Tiếp ➡

rồi, vào lớp nhớ báo cáo và nói mình không khỏe nhé.
Chỗ ngồi trống bên trong kia chắc là của em đấy." "Lên lớp không có gì phải sợ, cứ coi như đang nghe diễn tuồng đi.
Nếu buồn ngủ thì cứ nằm xuống bàn mà ngủ." Anh nhẫn nại trấn an cô.
"Ừm.." Khang Ngọc Nghi mơ hồ gật đầu nhưng đôi mắt đã bắt đầu ửng đỏ.
Bước vào lớp, cô làm theo lời anh, từ thầy giáo trên bục giảng đến các bạn trong lớp đều có vẻ mặt bình thản như không có gì bất ngờ.
Thực ra Khang Ngọc Nghi vốn không phải là học sinh nghệ thuật thực thụ.
Chỉ đơn giản là vì điểm thi cấp ba quá tệ nên mẹ của Lý Nguyên Hành mới tìm một cái cớ để nhét cô vào Nhất Trung.
Vừa ngồi xuống chỗ trống ở hàng cuối, góc gần cửa sổ, tiếng chuông báo hết tiết đã vang lên.
Thầy giáo trên bục rời đi, nhiều học sinh chưa kịp ăn sáng vội lôi bánh mì từ ngăn bàn ra nhai ngấu nghiến.
Bạn cùng bàn của cô là một nữ sinh mặt trái xoan.
Cô bạn ấy đột nhiên giơ điện thoại ra, dí sát lại gần "Này, Khang Ngọc Nghi, người ăn sáng cùng thiên tài trên diễn đàn này có phải cậu không đấy?" Nhìn hình ảnh phát sáng trong chiếc hộp nhỏ mà cô bạn cầm, thấy rõ ràng là mình và "bệ hạ" trong đó, hơn nữa hình ảnh còn có thể chuyển động, Khang Ngọc Nghi kinh ngạc tròn mắt.
"Xin hỏi đây là cái gì thế?" Cô khiêm tốn hỏi.
"Đây là diễn đàn trường, cậu chưa vào bao giờ à?
Đợi chút để tớ gửi link cho cậụ" Cô bạn mặt trái xoan vội vàng sao chép đường dẫn.
"Không, ý tớ là, cái này là gì vậy?" Khang Ngọc Nghi đưa tay chọc vào cái hộp vuông nhỏ kỳ lạ.
Cô bạn trái xoan như sực hiểu ra "À, cậu hỏi cái điện thoại này à?
Đây là điện thoại mới mẹ vừa mua cho tớ, dòng điện thoại Trái Cây vừa mới ra mắt hôm trước ấy." "Điện thoại Trái Cây á?" Khang Ngọc Nghi vẫn chưa hiểu, chỉ âm thầm ghi nhớ cái tên này, định lát nữa hỏi lại bệ hạ của mình.
Cô bạn mặt trái xoan tiếp tục hỏi "Người trong hình chắc chắn là cậu đúng không?
Độ cao của đuôi ngựa giống y hệt.
Sao cậu lại ăn sáng cùng thiên tài?
Không đúng, hai người quen nhau kiểu gì thế?" "Quen kiểu gì á?
Chắc chắn là nhỏ Khang mập cố ý bám lấy thiên tài, chứ cậu ấy mà thèm để ý đến cô ta à?" Một nam sinh gầy gò đeo kính gọng đen chêm vào bằng giọng đầy khiêu khích.
Khang Ngọc Nghi khựng lại, nhận ra từ "nhỏ mập" trong câu nói của cậu ta chính là đang ám chỉ mình thì lập tức nổi giận đùng đùng.
"Cậu nói ai đó " Cô tức tối trừng mắt nhìn cậu ta.
Từ khi trở thành Quý phi, thiên hạ này mấy ai dám làm phật ý cô, vậy mà cái tên hỗn láo này lại dám ngang nhiên khiêu khích ngay trước mặt cô Nam sinh gầy gò đeo kính khựng lại, không hiểu sao hôm nay nhỏ Khang mập lại đột nhiên cứng rắn đến vậy.
"Xì, trong lớp ngoài cậu thì còn ai họ Khang nữa?
Dáng người vừa to vừa thô như con gấu mà còn đòi bám lấy thiên tài, chỉ làm hạ thấp đẳng cấp của cậu ấy thôi " Cậu ta tiếp tục mỉa mai châm chọc.
"Cậụ." Khang Ngọc Nghi định phản bác thì cô bạn gái mặt trái xoan đã bước lên chắn trước mặt cô.
"Trâu Kiến Bân đúng không?
Cậu nhìn lại cái dáng gầy nhẳng với khuôn mặt đầy mụn, mang giày độn mà cũng không cao quá mét sáu của mình xem, thế mà cũng dám đi mỉa mai người khác à?"


⬅ Trước Tiếp ➡