Chương 8
lên thì sao." Những lời lẽ khó nghe vang lên khiến Khang Ngọc Nghi không khỏi siết chặt tay.
Cô liếc nhìn sang bên cạnh theo bản năng nhưng Triệu Phi Phi đã biến mất, có lẽ cô ấy đi vệ sinh rồi.
Do dự vài giây, Khang Ngọc Nghi nghiêm mặt bước về phía đám người "Trâu Kiến Bân, nói xấu sau lưng người khác vui lắm à?" "Tất nhiên là vui rồi Ai bảo cậu không biết lượng sức mà đòi bám lấy thiên tài.
Kiểu gì người ta cũng chê cậu đến phát ngán cho coi " Trâu Kiến Bân vừa nói vừa nhếch mép cười nhạo.
Khang Ngọc Nghi hít sâu một hơi để lấy can đảm, cố gắng bắt chước giọng điệu đanh thép của Triệu Phi Phi "Cậu bị thần kinh à " "Cậu vừa nói cá một tháng ăn sáng đúng không?
Cậu thua chắc rồi Tôi và Lý Nguyên Hành quen biết nhau, thậm chí chúng tôi còn là bạn tốt nữa cơ " Cô cố ý hất cằm.
Lời tuyên bố này khiến Trâu Kiến Bân và đám bạn của cậu ta ngẩn người liếc nhau, sau đó bật cười ngặt nghẽo.
"Bạn tốt?" Trâu Kiến Bân khinh khỉnh "Nếu hai người quen nhau thật thì cả tháng tới tôi bao cả lớp ăn sáng, thế nào?" "Còn nếu cậu thua thì sao đây nhỉ?" Cậu ta cười nham nhở, còn nháy mắt trêu chọc.
Lúc này những học sinh đang hóng chuyện xung quanh đột nhiên im bặt, không khí trở nên căng thẳng.
Trâu Kiến Bân tưởng giáo viên đến bèn vội chỉnh lại tư thế, định quay về chỗ ngồi của mình.
Nhưng không ngờ người vừa bước vào từ cửa sau là một nam sinh dáng người cao lớn, vai rộng, tay cầm cốc trà sữa, vẻ mặt lạnh lùng, khí thế nghiêm nghị ngút trời.
Không ai khác mà chính là thiên tài Lý Nguyên Hành Trâu Kiến Bân cứng họng, trò đùa gì thế này.
Cả lớp chỉ biết trố mắt nhìn cậu chủ danh tiếng của gia tộc giàu nhất cả nước, cũng là thiên tài mà mọi người ngưỡng mộ đi thẳng đến trước mặt cô gái bị coi là học sinh kém nhất lớp Khang Ngọc Nghi mũm mĩm.
Không thèm để ý đến ánh mắt xung quanh, Lý Nguyên Hành cắm ống hút vào cốc trà sữa rồi đưa thẳng đến trước ngay miệng Khang Ngọc Nghi.
Khang Ngọc Nghi theo phản xạ há miệng uống một ngụm, đôi mắt lập tức sáng lên "Ngon quá Đây là gì vậy?" "Trà sữa trân châụ" Lý Nguyên Hành đáp gọn lỏn một câụ "Tại sao trà sữa lại ngọt?" Khang Ngọc Nghi hơi ngạc nhiên.
Trước đây khi bắc tuần đến Nhiệt Hà Hành cung, cô từng nếm thử đặc sản trà sữa của miền bắc nhưng đó đều là loại mặn.
"Ừm." Lý Nguyên Hành khẽ đáp, bàn tay to với các khớp ngón tay rõ ràng vẫn kiên nhẫn cầm cốc trà sữa đút cho cô uống.
Khang Ngọc Nghi vội uống thêm vài ngụm, lần này còn không quên cẩn thận thưởng thức hương vị.
Những viên trân châu mềm mềm dai dai cũng rất ngon, nhai mãi không chán Các bạn học trong lớp đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt, không ai nói nên lời.
Có người nhanh tay lén chụp lại, sau đó đăng lên diễn đàn của trường Tin hot Thiên tài si mê hoa khôi lớp 21 Ngàn dặm mang trà sữa đến, còn đút tận miệng Đúng vậy, Khang Ngọc Nghi là hoa khôi được công nhận của lớp 21.
Dù thành tích học tập luôn nằm trong nhóm cuối toàn khối nhưng cô lại sở hữu vẻ ngoài quá đỗi xinh đẹp với gương mặt mang nét đẹp sắc sảo, ngũ quan tinh tế không chút tì vết và làn da trắng mịn như phát sáng.
Nếu nói cô là hoa khôi toàn trường cũng chẳng hề quá lời.
Chỉ tiếc do điểm số kém cỏi và vóc dáng có phần