⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Nguyên đột nhiên hiếu kỳ khiến Lục Tư Nam sửng sốt, ngược lại còn lắc đầu, có chút thất bại thở dài một hơi.
"Còn chưa, cũng không biết chúng nó có phải cảm nhận được chúng ta đã đến hay không mà che giấu không một chút tung tích, có điều chúng ta sẽ không từ bỏ, ba tin, chắc chắn sẽ tìm được!"
"Con tin tưởng ba."
Lục Tư Nam rời đi với ý chí chiến đấu hừng hực, để lại một mình Lục Nguyên nằm khó thở trong lều trại.
Hạng mục nghiên cứu lần này tuyệt đối bí mật, khác hoàn toàn không giống quá khứ. Khi nhóm người thứ nhất đến, đảo nhỏ có diện tích không lớn này đã có quân đội đóng quân.
Lần đầu tiên biết được đối tượng nghiên cứu từ miệng của ba mình, trực giác của Lục Nguyên nói đó là thiên phương dạ đàm(*).
(*) Thiên phương dạ đàm - Nghìn lẻ một đêm: ý nói những thứ hoang đường, không thể xảy ra hoặc không có thật
Người rắn.
Không sai, một tháng trước, có người lên nhầm hòn đảo nhỏ thần bí ở vùng biển quốc tế chưa được con người khám phá này, từ những hình ảnh chụp được và giọng nói đứt quãng, người đó đã cho họ biết bí mật kinh thiên này.
Ngay trên hòn đảo này, có một giống loài con người chưa biết đến sinh sống, đó chính là người rắn. Lục Nguyên xem tấm ảnh mờ kia cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng nhanh nhẹn trong rừng cây, thân trên không khác người thường là mấy nhưng đáng sợ chính là từ eo của nó trở xuống.. lại như thân rắn..
Phát hiện như vậy, cho dù là nghiên cứu khoa học hay những mặt khác thì tuyệt đối là kinh hỉ con người không thể lờ đi, giống loài bí ẩn chỉ tồn tại trong truyền thuyết.. xuất hiện rồi.
Đương nhiên, đối với người sợ rắn từ nhỏ như Lục Nguyên mà nói thì lần này đi theo là quyết định sai lầm lớn nhất. Ngày đầu tiên lên đảo, vì cô nhìn thấy vài người quân nhân tóm được một con rắn hổ mang trưởng thành dài hơn 3m đã bị dọa sợ, ra đầy mồ hôi lạnh lại thêm bị gió biển thổi nên đêm đó không thể rời giường được.
Đáng tiếc, ba cô là người dẫn đầu tổ nghiên cứu khoa học lần này nếu không thu được thành quả thì không được rời đi, thì sao cô có thể không làm gì mà ở lại cô nơi làm mình sợ hãi này.
Rèm cửa của lều trại lần nữa mở ra, lần này là một người phụ nữ tiến vào, trong tay cầm một bình giữ ấm và túi giấy kraft.
"Nguyên Nguyên khá lên chút nào chưa?"
Ánh mắt thấy được người tới, Lục Nguyên chống đỡ ngồi dậy, đầu nặng nề và toàn thân đau đớn như bị kim đâm khiến cô không thể không nằm lại.
"Dì Trâu.."
Người phụ nữ mặc blouse trắng chẳng qua chỉ khoảng ba mươi tuổi, mái tóc dài được buộc gọn gàng sau đầu, toàn thân có vẻ rất chín chắn tri thức.
"Đây, nhân lúc cháo còn nóng thì ăn, ba cháu nói cháu ăn cái gì cũng không vô thì không được, ít nhiều gì cũng phải ăn một chút."
Bình giữ ấm vừa mở ra thì mùi hương cháo thịt nạc tỉa ra bốn phía, đáng tiếc Lục Nguyên không nghe được vị gì cả, chỉ nhìn chiếc muống đầy cháo và thịt băm trên tay Trâu Tuyền, không khỏi mở đôi môi anh đào ra.

⬅ Trước Tiếp ➡